Chương 17: (Vô Đề)

Lý Mộ mới đọc được hai câu đã dừng lại, nghi hoặc nhìn sang Từ Uyển, không hiểu đầu đuôi liền hỏi:

"Ơ khoan đã, thư tình gửi cho Hà Bất Ngôn sao lại ở trong tay cậu?"

Lý Mộ khựng lại một chút, ánh mắt bỗng sáng lên, nụ cười đầy gian xảo:

"Không lẽ là cậu viết cho Hà Bất Ngôn à, Từ Uyển?"

Vừa dứt lời, ánh mắt Hà Bất Ngôn từ trang sách ngẩng lên, khẽ nhíu mày, sắc mặt rõ ràng chẳng mấy dễ coi: "Cậu nói linh tinh gì đấy."

Từ Uyển nghẹn một hơi, vừa bực vừa xấu hổ

- đúng là một phen oái oăm, bị mọi người nhìn thấy, thể diện coi như mất sạch. Cậu trừng mắt nhìn Lý Mộ, giọng dữ dằn: "Trả thư lại đây."

Lý Tư đi vào lớp sau một bước, tiện tay kẹp lấy lá thư đang giơ trong tay Lý Mộ, trả lại cho Từ Uyển. Tay kia thì không chút nể nang mà gõ mạnh lên đầu Lý Mộ:

"Có phải mày thích giành đồ của người khác lắm không hả?"

Lý Mộ đau điếng, ôm đầu, tuy biết mình sai nhưng vẫn nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Tò mò thôi mà… với lại em có bao giờ nhận được thư tình đâu…"

Lý Mộ vừa ngồi xuống liền quay người lại, thành thật nói:

"Xin lỗi nhé, vừa rồi chưa xin phép đã cầm đồ của các cậu, còn đùa hơi quá trớn nữa. Đừng để bụng nha."

Từ Uyển nhận lại lá thư, sắc mặt dịu đi đôi chút, đưa cho Hà Bất Ngôn:

"Hóa ra là gửi cho cậu à."

Cậu đại khái đã hiểu, chắc là nữ sinh lớp khác gửi đến, không biết bọn họ đã đổi chỗ nên nhét nhầm thư tình vào đây.

Hà Bất Ngôn mắt cũng chẳng buồn ngước lên, cúi đầu đọc sách, không nhận lấy lá thư đó.

Từ Uyển kẹp lá thư, đưa qua trước mặt hắn, lắc lắc: "Cầm đi chứ."

Ánh mắt Hà Bất Ngôn vẫn dừng trên trang sách, giọng lạnh nhạt khác thường: "Vứt đi."

Từ Uyển khẽ nhướng mày, dứt khoát ném lá thư lên bàn hắn, sau đó tiện chân kéo ghế ngồi xuống:

"Muốn vứt thì tự cậu vứt, tớ không làm kẻ xấu đâu."

Hà Bất Ngôn ngước mắt nhìn lá thư, chỉ liếc qua một cái, rồi liền cầm lấy, thẳng tay ném vào góc thùng rác.

Từ Uyển chứng kiến toàn bộ quá trình. Thấy hắn quay lại, cậu nhướng mày cao hơn, nói:

"Thật sự không thèm nhìn lấy một cái à? Cô gái đó mà biết chắc buồn lắm đấy. Nhìn cái phong thư hồng hồng xinh xinh kia là biết cô ấy chuẩn bị kỹ lắm rồi."

Hà Bất Ngôn liếc sang cậu, ánh mắt đen thẫm dừng lại trong giây lát. Bất chợt, khóe môi hắn khẽ nhếch, nụ cười mang chút mỉa mai:

"Vậy thì sao? Thấy người ta dụng tâm thế chẳng lẽ tớ phải hẹn hò với cô ấy à?"

Từ Uyển bị nghẹn, nửa ngày chẳng nói được gì, hồi lâu mới khô khan thốt ra một câu:

"Miệng lưỡi lanh lợi thật đấy…"

Hà Bất Ngôn nhìn cậu, không nói thêm gì nữa. Vài giây sau thu ánh mắt lại, cúi đầu tiếp tục đọc sách, lông mày vẫn hơi nhíu.

Từ Uyển thấy hơi lạ, đưa mắt nhìn quanh, thấy chẳng ai chú ý bên này, bèn hỏi thẳng:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!