Mồ hôi tuôn ròng ròng khi chuyển nhà và sắp xếp phòng, cuối cùng công việc cũng thu dọn xong vào buổi chiều.
Từ Uyển mệt đến mức không muốn thở nổi vì thấy phiền phức.
Cậu nửa thân trên nằm trên giường, hai chân chống xuống sàn, nhìn chằm chằm tấm giường, đầu óc trống rỗng.
Từ Phúc Phúc đã đổi cho cậu một chiếc giường mới.
Giường tầng, cậu ngủ giường dưới, sao không ngủ giường trên nhỉ? Như vậy sẽ tiết kiệm rất nhiều không gian.
Từ Uyển thở dài một tiếng, lặng lẽ nhắm mắt lại.
Cậu về sau không còn phải vừa mở mắt là thấy trần nhà nữa.
***
Hà Bất Ngôn đi rửa tay trong nhà vệ sinh rồi quay lại.
Hắn vẫn chưa quen với "nhà mới" này, nhưng may là nhà nhỏ, quay một vòng là biết vị trí bếp và nhà vệ sinh.
Hà Linh đang bận chuẩn bị bữa tối, Từ Phúc Phúc hỗ trợ phụ bếp.
Hà Bất Ngôn mở cửa phòng, liếc một cái đã thấy Từ Uyển kiệt sức nằm liệt trên giường. Hắn nhịn không được cười, đôi mắt đen sâu u tối thoáng hiện lên những tia sáng dịu dàng, giọng nói cũng theo đó mà khẽ nhẹ nhàng hơn một chút, không dễ nhận ra:
"Rất mệt sao?"
Từ Uyển lười đến mức tròng mắt cũng chẳng buồn động đậy, nói chuyện cũng uể oải:
"Mệt đến cả tròng mắt cũng đau."
Giữa hai lông mày Hà Bất Ngôn khẽ nhíu lại, rõ ràng tin lời cậu nói, bước đến gần muốn nhìn mắt cậu:
"Sao lại đau mắt?"
"Aiz, cậu đừng nhìn." Từ Uyển quay đầu đi, ngồi dậy khỏi giường, "Mắt tớ không đau, tớ chỉ dùng phép nói quá thôi mà."
Hà Bất Ngôn ngẩn ra: "Phép nói quá... à?"
Từ Uyển liếc hắn, khóe môi cong cong như có như không: "Cậu viết văn không dùng phép tu từ à?"
Hà Bất Ngôn hoàn toàn cạn lời.
Trong phòng còn có người, Từ Uyển cũng ngại nằm tiếp, liền ngồi dậy tựa đầu giường, chỉ vào chiếc bàn học áp tường:
"Cái bàn đó là của cậu, sau này tan học thảo luận bài cũng tiện hơn nhiều, không cần nhắn WeChat."
Trong phòng có hai chiếc bàn học
- Từ Uyển ngồi ở chỗ đối diện cửa sổ, còn bàn của Hà Bất Ngôn thì quay về phía tường bên kia, sẽ không ảnh hưởng đến nhau.
Hà Bất Ngôn kéo một chiếc ghế ngồi xuống, dựa vào bên cạnh bàn học của Từ Uyển, nói:
"Tớ thêm WeChat cậu không phải để thảo luận bài."
Từ khi hai người kết bạn WeChat tới giờ, lần trò chuyện duy nhất chính là lần đó.
Từ Uyển hơi khép mắt, mệt rồi thì dễ buồn ngủ, cậu hơi muốn nghỉ ngơi một lát. Tâm trí chẳng đặt ở câu chuyện, thuận miệng hỏi: "Vậy là vì gì?"
Hà Bất Ngôn nghĩ một chút, đáp:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!