Chương 107: Phiên ngoại 2

Lại một mùa xuân nữa đến.

Năm nay khác với những năm trước, Từ Uyển cuối cùng cũng về nước, đón Tết ở nhà.

Vì công tác, Hà Bất Ngôn không thể đi cùng cậu, chỉ cố gắng thu xếp để kịp về vào ngày giao thừa.

Từ Uyển ở nhà mấy ngày liền, cùng cha mẹ đi sắm Tết, lo liệu tổng vệ sinh, quét dọn nhà cửa sạch sẽ tinh tươm. Cậu chẳng đi đâu cả, chỉ ở nhà bầu bạn với cha mẹ.

Hà Linh nhớ Bất Ngôn đến mức gần như ngày nào cũng khẽ nhẩm tính còn bao nhiêu ngày nữa là Tết, lúc nào cũng mong hắn về, để xem thử gầy đi hay béo lên, trắng hơn hay sạm đi.

Nhưng dự án của Hà Bất Ngôn đang ở giai đoạn quan trọng, Từ Uyển cũng không tiện làm phiền, chỉ thỉnh thoảng nhắn tin nói cho hắn biết cha mẹ rất nhớ hắn

- và cậu cũng vậy.

Đến đêm giao thừa, mãi tới lúc dọn mâm cơm tất niên mà Hà Bất Ngôn vẫn chưa về. Có chút trục trặc nhỏ trên đường, hắn vẫn đang vội vã trở về.

Nhìn một bàn thức ăn sắp nguội, thật sự không còn cách nào khác, mọi người đành ăn trước.

Vương Xán cũng đưa con gái tới. Trước đây cậu ta vẫn thường về ăn tất niên cùng Từ Phúc Phúc và Hà Linh, năm nay Từ Uyển đã về, lại càng phải có mặt.

Hà Bất Ngôn không kịp dự bữa cơm đoàn viên, nói cha mẹ không hụt hẫng là giả.

Vương Xán nháy mắt với Cam Cam. Con bé mới hai tuổi nhưng lanh lợi vô cùng, lập tức hiểu ý, chạy đi chọc cười ông bà. Giọng trẻ con non nớt khiến bầu không khí dịu lại không ít, cả nhà dần dần nói cười trở lại.

Khóe môi Từ Uyển cũng mang theo nụ cười, nhưng cậu cúi đầu lặng lẽ nhắn tin cho Hà Bất Ngôn, hỏi hắn có đói không, đã ăn gì chưa.

Hà Bất Ngôn đang trên tàu cao tốc về Vân Thành, chụp một tấm ảnh hộp cơm trên tàu gửi qua, giả vờ đáng thương.

Từ Uyển quả nhiên mềm lòng. Nhìn mâm cơm đầy ắp món ngon trước mặt, cậu lại chẳng thấy ngon miệng nữa.

Quá muộn rồi, Từ Uyển bảo Từ Phúc Phúc và Hà Linh đi nghỉ trước, còn mình ở lại đây đợi người về là được.

Phòng khách chỉ còn lại một mình cậu.

Tivi đang phát Gala Xuân Vãn, âm lượng để rất nhỏ.

Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.

Từ Uyển đứng dậy, đi nhanh mấy bước ra mở cửa.

Hà Bất Ngôn đứng bên ngoài, tay cầm chìa khóa, trên người còn vương hơi lạnh của mùa đông.

Cửa vừa mở, Từ Uyển xuất hiện trước mắt, Hà Bất Ngôn khựng lại trong giây lát.

Từ Uyển mỉm cười, khẽ nói: "Về rồi à."

Lời còn chưa dứt, cậu đã bị Hà Bất Ngôn kéo vào lòng. Cơ thể ấm áp áp sát vào nhau.

Hà Bất Ngôn không nói gì, chỉ ôm chặt Từ Uyển, lặng lẽ cảm nhận hơi thở quen thuộc ấy.

Mấy ngày không gặp.

Tựa như đã rất lâu.

Nhớ đến phát điên.

"Vừa đúng 0 giờ." Từ Uyển ôm lại hắn, ánh cười trong mắt dần đậm hơn, "Chúc mừng năm mới, hổ con."

Cơ thể Từ Uyển rất ấm, ôm vô cùng dễ chịu. Hà Bất Ngôn không muốn buông tay, vẫn đứng ở cửa. Cả ngày hôm nay hắn gần như không nói chuyện, lúc mở miệng giọng khàn và trầm hơn hẳn: "Chúc mừng năm mới."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!