Hà Bất Ngôn im lặng hồi lâu, cuối cùng ngước mắt nhìn thẳng Từ Uyển. Môi khẽ động, giọng mang theo chút vi diệu:
"Từ Uyển, cậu muốn… lên thọ tinh à?"
Từ Uyển: "..."
Cậu hoàn toàn không kịp phòng bị, vẻ mặt sững lại, nhất thời không biết đáp thế nào.
Cách dùng từ này… sao nghe cứ kỳ kỳ?
Thấy cậu như vậy, Hà Bất Ngôn hơi dịu giọng: "Hay là oẳn tù tì đi."
Sắc mặt Từ Uyển dịu xuống. Cậu ho nhẹ một tiếng che đi sự lúng túng, nhưng giọng vẫn còn chút mất tự nhiên: "Được, chơi đi."
Hà Bất Ngôn hỏi: "Cậu ra gì?"
Từ Uyển nghĩ một chút: "Tớ ra kéo."
"Vậy tớ ra búa."
Từ Uyển khẽ cười, nhìn hắn, giọng nhẹ đi: "Giống lần trước nhỉ."
Cậu nói đến lần đi du lịch sau kỳ thi đại học. Đêm đó ở khách trọ, sắc trời mát lạnh, hai người tựa bên khung cửa gỗ nhìn ánh đèn lay động ven sông, uống rượu mơ, hôn nhau rất nhiều lần.
Hà Bất Ngôn cũng cười, khẽ gật đầu.
Từ Uyển nhướng mày: "Một ván quyết thắng thua."
Lần trước Từ Uyển nói ra kéo thì thật sự ra kéo. Không biết lần này có đổi ý phút chót hay không.
Hà Bất Ngôn suy nghĩ hồi lâu. Đến khi ra tay, hắn vẫn ra búa.
Hắn khẽ cụp mắt nhìn bàn tay mình, rồi ánh nhìn chậm rãi dời về phía trước
- những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng của Từ Uyển đang giơ lên hai ngón. Trên ngón trỏ là chiếc nhẫn gỗ, nổi bật trên làn da trắng khỏe.
Hà Bất Ngôn khựng lại, theo bản năng hỏi nhỏ: "Sao cậu đeo nhẫn sang tay phải rồi?"
Từ Uyển cúi xuống nhìn, bất lực bật cười: "Cậu chú ý cái gì vậy."
Hà Bất Ngôn im lặng vài giây mới nói: "Tớ thắng rồi."
Vẫn giống lần trước. Từ Uyển nói ra kéo, thì thật sự là kéo.
Từ Uyển rút tay về, cong môi nhìn hắn cười: "Lát nữa nhẹ một chút đấy nhé, thọ tinh."
Hà Bất Ngôn khựng lại, thấp giọng: "Cậu lại cố ý."
Từ Uyển cười mà không nói, coi như ngầm thừa nhận.
Hà Bất Ngôn nhìn cậu chăm chú, đáy mắt chợt lan ra ý cười. Ngay giây sau, hắn đè cậu xuống dưới thân, đôi mắt đen sáng rực khóa chặt lấy cậu:
"Tớ muốn hôn cậu."
Từ Uyển hơi ngẩng cằm, mỉm cười: "Hôn đi."
Ánh mắt Hà Bất Ngôn trở nên u trầm. Nụ cười vốn bình thường của Từ Uyển lúc này lại như cố tình trêu chọc, khiến người ta khô cả cổ họng.
Không nhịn thêm được nữa, Hà Bất Ngôn dùng sức, không chút khách khí chặn kín môi cậu. Động tác có phần mạnh bạo, quấn lấy đầu lưỡi cậu không buông. Tay trái dễ dàng khóa chặt cổ tay cậu, tay kia chậm rãi luồn vào trong áo, lòng bàn tay áp lên làn da trắng mềm mà lần xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!