Chương 10: (Vô Đề)

Hai người ủ rũ bước ra khỏi văn phòng.

Vương Xán đầu vẫn cúi gằm, mặt mày ủ dột than thở:

"Bị bắt nhanh quá trời, trong lớp lại chẳng có camera… rốt cuộc ai mách thầy vậy?"

Từ Uyển đi bên cạnh, khẽ "chậc" một tiếng, giọng mơ hồ: "Ai mà biết được."

"Quả nhiên là không thể chơi mấy trò lén lút này rồi…" Vương Xán càng thêm buồn rầu, "Còn phải mời phụ huynh nữa chứ. Haizz, để ba tao biết thì chắc đến Tết tao cũng chẳng yên thân đâu."

Từ Uyển khoác tay lên vai Vương Xán, cười an ủi:

"Đừng buồn nữa, tùy cơ ứng biến thôi. Chẳng lẽ ba mày còn đánh mày sao?"

Vương Xán gật đầu:

"Đánh chứ, đánh ghê lắm. Tao vốn chỉ nặng trăm cân, vậy mà bị ông ấy đánh sưng lên… sưng thành bộ dạng hai trăm cân như bây giờ."

Từ Uyển nén cười, hơi bực:

"Còn tâm trạng đùa giỡn nữa, chẳng thấy mày đau đớn bao nhiêu đâu."

"Việc nào ra việc đó mà." Vương Xán chậm rãi bước đi, do dự một chút, "Tao đây là cây gậy chưa chạm mông còn lạc quan mà. Từ ca, cuối tuần mày nhớ qua nhà tao giúp tao nói đỡ một chút, để tao bớt bị mắng."

Từ Uyển đáp:

"Thứ Bảy tao có việc, không thể qua nhà mày học hay giúp gì đâu, chờ Chủ Nhật đi."

Vương Xán hỏi: "Chuyện gì vậy?"

"Giúp chuyển nhà." Từ Uyển trả lời ngắn gọn, ý tứ đầy đủ.

"Giúp nhà Hà Bất Ngôn sao?" Thấy Từ Uyển gật đầu, cậu ta suy nghĩ một chút rồi hỏi tiếp, "Chú và mẹ Hà Bất Ngôn đã đăng ký kết hôn chưa? Khi nào làm tiệc cưới?"

Từ Uyển bước vào lớp, không nói thêm gì:

"Không biết."

***

Hà Linh chuyển đến vào thứ Bảy, trước cứ ở tạm đó, sau này sẽ chọn ngày lành tháng tốt, đợi khi bạn bè thân thích đều trở về rồi mới đăng ký kết hôn và tổ chức tiệc cưới.

Tái hôn cũng chẳng có gì cầu kỳ. Theo cách nói của người xưa ở Vân Thành, đó là hai người cùng cảnh ngộ, chắp vá mà sống qua ngày.

Trong mắt những người lớn tuổi bảo thủ, ly hôn là người có số khổ

- bản thân đã khổ, con cái lại càng khổ hơn.

Sáng sớm thứ Bảy, Từ Uyển đã dậy, ăn qua loa bữa sáng rồi ngồi lên chiếc xe tải nhỏ đến nhà Hà Bất Ngôn.

Từ Phúc Phúc lái xe, vừa nhìn đường phía trước vừa nói: "Xem ra hôm nay chắc sẽ bận rộn cả ngày đây."

Từ Uyển "ừm" một tiếng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe:

"Con mở hé cửa sổ được không? Đầu hơi choáng, muốn tỉnh táo một chút."

"Tối qua ngủ muộn thế à?" Từ Phúc Phúc lo lắng liếc nhìn cậu, giọng khuyên nhủ, "Ngày thường không cần học quá muộn, tầm mười hai giờ ngủ là được rồi. Con trai, cũng đừng để áp lực quá lớn, làm hại đến sức khỏe thì không hay đâu."

Từ Uyển vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, gió thổi làm tóc ngắn của cậu khẽ tung lên, giọng nhàn nhạt đáp:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!