[Là con riêng của mẹ kế mà lại là bạn cùng lớp thì cảm giác thế nào?]
Ngay lúc này, Từ Uyển rất muốn lấy điện thoại ra đăng bài hỏi trên Zhihu, không biết có bao nhiêu người cũng từng trải qua chuyện tương tự.
**Zhihu: là mạng hỏi đáp nổi tiếng của Trung Quốc.
Tiếng trò chuyện vang bên tai, Từ Phúc Phúc và Hà Linh cố gắng che giấu sự ngượng ngùng, gượng gạo giả vờ tự nhiên để làm dịu không khí, nhưng Từ Uyển hoàn toàn không chú ý nghe họ nói gì.
Cậu đút hai tay vào túi quần, ngón tay vô thức v**t v* cạnh kim loại của điện thoại. Mái tóc hơi che khuất lông mày, lông mi rủ xuống, ánh đèn màu cam ấm áp từ trên cao chiếu xuống, tạo thành một bóng nhỏ trên mí mắt cậu.
Người ngồi đối diện cũng có tư thế tương tự, vẻ mặt lạnh nhạt, không nói gì, dường như không nghe thấy.
Từ Uyển ngước mắt nhìn hắn.
Đối phương cũng vừa nhìn lại, hai người nhìn nhau một cái rồi đồng loạt dời mắt.
Người đối diện tên là Hà Bất Ngôn, con trai của Hà Linh
- mẹ kế tương lai của cậu, cũng là bạn cùng lớp, ngồi cách cậu hai bàn bên tay trái. Hắn cao lớn, thường trầm mặc ít nói, tính cách rất hợp với cái tên "Bất Ngôn" (nghĩa là "không nói").
Kể từ khi chia ban học lớp 11, Từ Uyển chưa nói chuyện với hắn được mấy câu, gần như chỉ giao tiếp bằng thành tích học tập. Trên bảng xếp hạng, cậu đứng đầu, Hà Bất Ngôn xếp thứ hai, rất sát nhau.
Ban đầu chỉ là mối quan hệ bạn học bình thường, giờ lại biến thành tình thế khó xử thế này, chỉ cần nhìn nhau một cái thôi, đã cảm giác như nhìn thẳng vào đối phương đang khỏa thân, khiến đầu Từ Uyển đau nhức.
Thật trớ trêu, Từ Phúc Phúc lại là một người ngây thơ, nghĩ hai người là bạn cùng lớp thì càng dễ hòa hợp, không cần lo sống chung sẽ xảy ra mâu thuẫn. Ông còn muốn lấy Từ Uyển làm đề tài để bắt chuyện với Hà Bất Ngôn nhằm tăng thiện cảm, cười tủm tỉm gắp thức ăn cho hắn rồi hỏi:
"Bất Ngôn, con cùng lớp với Từ Uyển, thường ngày nó ở lớp biểu hiện thế nào?"
Hà Bất Ngôn không nhìn Từ Uyển, trả lời qua loa: "Cũng được."
Từ Uyển nghe thấy không khỏi cười lạnh trong lòng. "Cũng được" cái khỉ gió, thật ra là chẳng để ý gì mới đúng.
Từ Phúc Phúc vội theo câu chuyện:
"Từ Uyển lớn thế này, anh cũng chẳng quản được nó mấy, ngay cả họp phụ huynh cũng chỉ đi có hai lần. May mà nó tự biết cố gắng, lại hiểu chuyện, không để anh phải lo. Hè năm nay còn tự mình đến Quảng Châu tìm việc làm thêm nữa..."
Hà Linh mỉm cười dịu dàng nói:
"Lần trước họp phụ huynh em có đi. Tiểu Uyển là học sinh đứng đầu khối, hơn Bất Ngôn mười điểm, thật sự rất giỏi."
Từ Uyển nhướng mắt, nhìn thẳng vào Hà Linh, chậm rãi mỉm cười: "Dì à, dì quá khen rồi."
Cậu liếc nhìn Hà Bất Ngôn, cười khích lệ:
"Bạn học Hà Bất Ngôn điểm tiếng Anh kỳ này đứng nhất khối, giáo viên tiếng Anh còn khen cậu ấy trước lớp."
Giọng nói vừa dứt, Hà Bất Ngôn mới có vẻ phản ứng lại, đôi mắt đen láy không chớp mắt nhìn thẳng về phía Từ Uyển. Ánh sáng đèn pha lê phản chiếu lấp lánh trong mắt hắn, rõ ràng là đôi mắt đen nhưng lại như chứa cả ánh sáng rực rỡ lung linh.
Từ Uyển mỉm cười với hắn một cái, rồi rất tự nhiên dời ánh mắt đi.
Hà Bất Ngôn nhìn thấy sự lạnh nhạt và xa cách trong mắt cậu, dù bề ngoài cậu vẫn giữ thái độ lễ phép.
Từ Phúc Phúc kinh ngạc nói:
"Bất Ngôn tiếng Anh giỏi vậy sao? Từ Uyển thì tiếng Anh hơi yếu chút, giáo viên bảo nó nghe không tốt lắm, nên thường bị trừ điểm nhiều..."
Hà Linh tiếp lời: "Vậy sau này có thể nhờ Bất Ngôn giúp đỡ kèm cặp, hai đứa lại cùng lớp, vừa tiện để hỗ trợ nhau."
Từ Phúc Phúc cười lớn: "Đúng vậy, thật tuyệt! Quá tốt rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!