Editor: CO6TINY
Lần hợp tác đầu tiên giữa ba người kết thúc mỹ mãn, Từ Phượng vỗ ngực đảm bảo có tự tin nhất định sẽ chỉnh sửa phần hậu kì ngon nghẻ con bà bảy.
Còn mạnh miệng lấy nhan sắc bạn gái tương lai ra thề, video này chắc hắn hot rần rần cho coi.
Đường Uất Thanh nhìn Từ Phượng thề non hẹn biển, cảm thấy vô cùng lo lắng cho đối tượng tương lai của cậu ta.
Ngày cuối tuần vui vẻ cứ thế trôi qua, Đường Uất Thanh trở lại trường học.
Sau đó được cho hay--
Sắp có một bài kiểm tra Tiếng Anh.
Đường Uất Thanh không có cảm giác gì, Tô Bách cũng bình tĩnh như thường, người duy nhất nhảy tới nhảy lui chính là Từ Phượng, thành tích quanh năm bét sổ.
Chỉ một bài kiểm tra thế này thôi, đã lấy đi 80% tế bào não của Từ Phượng.
"Toang rồi toang rồi, cô Trương nói, nếu lần này mình còn không đủ điểm trung bình nữa sẽ tìm phụ huynh lên là cái chắc." Từ Phượng vẻ mặt tuyệt vọng, "Đã bao lớn rồi chứ, sao còn thích mách phụ huynh nữa trời."
"Vả lại độ khó lần này còn chả biết thuộc cấp độ ma quỷ gì, một chuỗi dày ngoèn dài nghèo cứ như đống mật mã rối beng ấy?" Từ Phượng lẩm bẩm.
Từ Phượng vừa nói xong, lại ngẩng đầu lên, chỉ phát hiện hai người trước mặt mình, một người thì vẫn lạnh lùng bình tĩnh xoay bút, người còn lại vẻ mặt khó hiểu, hiển nhiên không hiểu được tâm trạng của Từ Phượng.
Từ Phượng: "..."
Lẽ ra không nên phàn nàn với hai người này mà.
Từ Phượng tức tối, "Nếu không phải vì cắt video biên tập hậu kì, tối qua còn thức cả đêm không chợp mắt, bài kiểm tra hôm nay cứ thế tan tành theo mây khói sao?"
Tô Bách lạnh lùng đập tan ảo tưởng của Từ Phượng, "Bằng trình độ này của cậu, chưa biết chừng thức đêm đoán bừa còn thi tốt hơn so với ngày thường đấy."
Từ Phượng: "... Tô ca, tuyệt giao đi."
Đường Uất Thanh bật cười thành tiếng.
Từ Phượng quả thật y chang thằng hề dở hơi.
Vương Phàn Đăng đi ngang qua tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của bọn họ, có hơi kinh ngạc, "Cắt video? Từ Phượng, mày còn mở thêm cả nghề này nữa cơ à?"
Từ Phượng lập tức nghênh cổ đắc ý, "Chuẩn đấy, tao nói mày nghe, video này đảm bảo hot rần rần, không hot cứ tìm tao."
Vương Phàn Đăng sửng sốt, sau đó nhìn Từ Phượng, chần chừ hỏi: "Thứ mày viết ra thật sự có thể quay?"
"Đồ tao viết ra làm sao hả!" Từ Phượng bực mình.
Vương Phàn Đăng ngơ ngác, "Không phải mày viết cái ấy ấy sao hả? Quay xong còn không phải bị cấm chiếu?"
Đường Uất Thanh nghe được ba chữ này, vẻ mặt khó hiểu, "H văn ngắn?"
Từ Phượng:!!
Lông mày Tô Bách khẽ nhúc nhích, cười như không cười nhìn Từ Phượng.
Từ Phượng cảm thấy sống lưng lạnh toát.
"Có thật mày lấy mấy cái thứ đó đi quay không hả?" Vương Phàn Đăng không hề cảm thấy bầu không khí có gì đó sai sai, cười hớn hở trêu chọc, "Chờ thành phẩm ra xong nhớ để tao một phần đấy."
Từ Phượng không còn chi lưu luyến, "Mau câm miệng đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!