Editor: CO6TINY
Sau khi mày mò kịch bản này cả ngày trời, tới sáng ngày mốt, Đường Uất Thanh uể oải ngáp ngắn ngáp dài, dì Vương bưng bữa sáng lên bàn, thấy cậu như vậy, không khỏi lo lắng: "Tiểu Đường sao vậy? Tối qua mất ngủ sao con?"
"Vâng.
" Đường Uất Thanh gật đầu, "Phải rồi, dì Vương, hôm nay con phải ra ngoài một chuyến."
Dì Vương gật đầu, "Ừ"
"Ba mẹ con đã về chưa?" Đường Uất Thanh hỏi.
"Về rồi, rạng sáng hôm qua mới về tới nơi.
" Dì Vương nói, "Giờ còn đang ngủ, chắc sẽ dậy hơi muộn."
"Vâng, chốc nữa con ra ngoài, dì nhớ nói với ba mẹ con một tiếng."
Dì Vương đồng ý.
Đường Uất Thanh dùng xong bữa sáng thì ra ngoài, Từ Phượng đã hẹn hôm nay sẽ quay thử, cũng không rõ nhóc con này chuẩn bị xong xuôi từ lúc nào, đạo cụ quần áo đều có đủ cả.
Có lẽ quá phấn khích nên cả đêm không cách nào ngủ được.
Nhưng hiệu quả mang lại thực sự đáng kinh ngạc.
Cả ba hẹn nhau tại nhà trọ Tô Bách thuê gần trường, dò theo địa chỉ đi qua, Từ Phượng đã có mặt rồi.
Đường Uất Thanh vừa bấm chuông, cửa phòng đã mở ra, Tô Bách mặc áo phông rộng rãi, đi dép lê, lúc nhìn thấy Đường Uất Thanh, có hơi sững sốt, sau đó cười rộ lên, "Đến rồi à."
Bên trong xen lẫn tiếng gào thét của Từ Phượng, "Hôm qua em chạy hết một vòng, không dễ gì mới kiếm được phòng làm việc, mọi thứ đều đâu vào đấy cả rồi, Tiểu Đường đâu? Aiz, cậu cuối cùng cũng tới rồi!"
Từ Phượng chen qua, vui vẻ kéo Đường Uất Thanh vào trong.
Phòng khách tuy hơi bừa bộn nhưng lại tràn ngập hương vị cuộc sống, Tô Bách hiển nhiên đã sống ở đây rất lâu.
Đường Uất Thanh có chút tò mò, "Bình thường cậu đều ở đây một mình sao?"
"Uhm.
" Tô Bách vò tóc, "Về nhà phiền quá."
Đường Uất Thanh không nhiều lời nữa.
Dưới mắt Từ Phượng có quầng thâm đen thui, nhưng thần thái lại sáng lạng, dồi dào sức sống, "Tập hợp đông đủ cả rồi, xuất phát thôi."
Đường Uất Thanh gật đầu, "Được."
Ba người bắt taxi đến studio chuyên cung cấp đồ cổ trang, chủ quán còn là người quen của Từ Phượng, Từ Phượng cười híp mắt nói chuyện với chủ quán, cô chủ nhỏ mặt mày rạng rỡ tán dóc lại.
Nhìn thái độ của cô chủ, Đường Uất Thanh nghĩ mặt mũi Từ Phượng cũng ưa nhìn, còn khá dễ mến là đằng khác.
"Thanh niên mấy đứa thích tìm tòi mấy thứ này cũng rất tốt, có điều bọn em mới học cấp ba phải không, giữ làm sở thích còn được, chứ đừng bỏ bê việc học đấy.
" Cô chủ dứt lời, dẫn người đến phòng đạo cụ.
"Trang phục ở bên này, đạo cụ đều trong kia, các em tự lựa đi nhé.
" Cô chủ nói xong, nhìn sang Từ Phượng, "Nể tình nhóc giới thiệu khách cho chị, giảm cho em 20% đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!