Chương 7: (Vô Đề)

Editor: CO6TINY

Đường Uất Thanh đến căn

-tin mua nước, vừa vòng trở về, liền nhìn thấy cách đó không xa có một nam sinh đứng dưới bóng râm nhìn chằm chằm vào cậu.

Đường Uất Thanh nghi là người lớp mình, nhưng vì không nhận ra mặt, nên chỉ cười nhẹ với đối phương, sau đó bèn cầm nước đi lướt qua.

"Tôi khuyên cậu tránh xa Tô Bách ra."

Lúc đi ngang qua người nam sinh, người này đột nhiên mở miệng, không đầu không đuôi nói câu này.

Đường Uất Thanh:?

Đường Uất Thanh dừng lại, nhìn người trước mặt, cậu không thể nhận xét về ngoại hình đối phương được, nhưng cũng không cản trở gì đến chuyện cậu không thích người này, "Có ý gì?"

"Cậu là Đường Uất Thanh đúng chứ.

" Người này đánh giá Đường Uất Thanh một lượt, cười lạnh, "Tôi là Lưu Bồi, lớp thể dục."

Đường Uất Thanh gật đầu, "Ồ."

"Cậu mới chuyển đến đây, tôi thật lòng khuyên cậu một câu, Tô Bách là thằng điên, cậu cẩn thận chớ bị nó gặm đến không còn mẩu xương."

"Chuyện này liên quan gì đến cậu?" Đường Uất Thanh cau mày.

"Cậu không biết nó rồi, tâm lí thằng đó vặn vẹo lắm.

" Lưu Bồi cười lạnh, "Nó có bệnh tâm thần."

Đường Uất Thanh nhìn người này, "Tôi cảm thấy người chả hiểu từ đâu tới mở miệng nói với tôi mấy lời này càng giống mắc bệnh hơn đấy."

"Cậu sẽ hối hận.

" Ánh mắt Lưu Bồi lạnh lùng.

Lưu Bồi dứt lời, lại quan sát Đường Uất Thanh, cười một cách khó hiểu rồi quay đi.

Đường Uất Thanh khẽ khịt mũi.

Cái đống lộn xộn gì đây.

Đường Uất Thanh cầm nước trở lại sân bóng rổ, Tô Bách đang ngồi bên cạnh, trông như đang ngẩn người, sườn mặt tinh xảo, chất tóc mềm mại, trong khoảnh khắc nhìn thấy Đường Uất Thanh, đôi mắt lập tức tràn ngập ánh sáng, giống như viên ngọc trai đen láy xinh đẹp.

Đường Uất Thanh mềm lòng, trong số những tờ giấy trắng kia, chỉ có Tô Bách là có màu.

"Sao cậu đi lâu như vậy?" Tô Bách nói, kéo Đường Uất Thanh ngồi xuống, "Tôi còn tính đi tìm cậu."

Đường Uất Thanh ngồi bên cạnh Tô Bách, đưa nước cho hắn, "Vừa rồi đụng trúng một người trên đường, ở lại nói vài câu."

"Ừ?" Tô Bách nghĩ ngợi, "Lớp mình?"

"Không phải.

" Đường Uất Thanh cũng chả hiểu ra sao, "Cậu ta nói mình là Lưu Bồi, lớp thể dục."

Ánh mắt Tô Bách tối đi, "Cậu ta nói cái gì?"

"Không phải chuyện gì quan trọng, kệ cậu ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!