Editor: CO6TINY
Từ Phượng nói muốn viết kịch bản, còn thật sự nghiêm túc mày mò, thậm chí tan tiết giữa giờ cũng không ra ngoài chơi, cứ đóng đinh một chỗ gặm bút vặn óc suy nghĩ.
Đường Uất Thanh dành ra vài ngày quét sạch bộ đề lão Ngô đưa, thần thanh khí sảng, thoái mái vô cùng.
"Từ Phượng! Tiết tới là thể dục, vẫn hẹn chỗ cũ!" Vài nam sinh cầm bóng rổ, vẫy tay với Từ Phượng.
Từ Phượng lắc đầu, "Không đi."
"Mày sao đấy? Dạo này cứ trốn tham gia hoạt động của bọn mình." Một nam sinh nói, "Tô ca cũng thế, gần đây cứ bó chân ở phòng học hoài, sao đây, hai bọn mày bế quan* rồi?"
*: chôn chặt chính mình, không giao thiệp với bên ngoài
Đường Uất Thanh lúc này mới phản ứng lại, vì nguyên do mù mặt, cậu rất ít khi tham gia các hoạt động tập thể, nhưng Tô Bách đâu giống cậu.
Đường Uất Thanh quay sang nhìn Tô Bách, "Cậu không đi sao?"
Tô Bách uể oải nói, "Không có hứng thú, không muốn động."
Còn có gì có thể so được với ngồi trong lớp ngắm bạn học Tiểu Đường nữa cơ chứ.
"Đường Uất Thanh, có muốn đánh bóng cùng không?" Nam sinh đằng kia hỏi, đập quả bóng rổ trong tay, "Không biết cũng không hề gì, bọn tôi có thể dạy cậu."
Đường Uất Thanh vừa diệt gọn bộ đề xong, cũng rảnh rang không có gì làm, nhưng bên ngoài nóng như lửa, cậu không thích đổ mồ hôi, "Tôi không biết chơi đâu, theo xem các cậu chơi được chứ."
Dù sao tiết thể dục cũng phải tập hợp, đợi bọn họ bắt đầu đánh bóng, mình ngồi một bên cũng có thể tự làm việc riêng được.
"Không vấn đề!"
Đường Uất Thanh đứng lên, Tô Bách bên cạnh hơi chững lại, sắc mặt vô cùng bình tĩnh đứng lên cùng, "Cùng xuống dưới đi."
Đám còn lại đều sửng sốt, "Tô ca, cậu không phải nói không đi sao?"
Tô Bách lạnh mặt: "Tiết thể dục chả lẽ tôi không được xuống dưới?"
Vài nam sinh hậm hực, cười khan hai tiếng.
Dù sao cũng là giờ thể dục, Từ Phượng chỉ có thể tạm thời gác bút, nối đuôi theo đoàn người xuống lầu.
Giờ thể dục chỉ tập hợp qua loa cho có, sau đó giáo viên bảo mọi người chạy đủ 800m thì có thể tự do hoạt động, tất nhiên, có thể nghiêm túc chạy xong 800m chả được bao nhiêu người, phần lớn đều chạy được một nửa đã lủi biệt tăm.
Giáo viên thể dục thấy thế cũng chẳng trách, không ừ hử gì cứ thế cho qua.
Dù sao, lên năm cuối rồi, mỗi ngày đều cảm thấy cơ thể căng cứng.
Trên sân bóng rổ có không ít người, bọn con trai lớp 3 chân dài ngoèo chạy cực nhanh, chẳng mấy chốc đã chiếm hết sân.
Nam sinh đang rê bóng vẫy tay, "Tô ca! Đường Uất Thanh, bên này!"
Đường Uất Thanh mỉm cười, người trong lớp đều biết chuyện Đường Uất Thanh bị mù mặt, nam sinh kia nói tên mình ra, "Tôi là Vương Phàn Đăng."
Đường Uất Thanh cũng vẫy tay lại, ngồi ngoài sân với Tô Bách, chân hai người đều thon dài, lúc ngồi cùng nhau, khó tránh khỏi quẹt phải.
Đường Uất Thanh không thấy có gì không đúng, nhìn thấy nam sinh đang dẫn bóng vô cùng đẹp mắt, khóe miệng hơi cong lên.
Đây mới là sắc thái mà tuổi trẻ nên có chứ.
Tầm mắt Tô Bách quét qua chân hai người, tâm tình vui vẻ, nhìn thấy Đường Uất Thanh đang nhìn chằm chằm trên sân, hắn khẽ nhíu mày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!