Khi Đường Uất Thanh với Tô Bách ra ngoài vào hôm sau, người phụ nữ canh giữ trước cửa nhà Tô Bách đã biến mất, ước chừng chờ mãi vẫn không thấy người trong nhà trở lại nên rời đi.
Đường Uất Thanh không dò hỏi về chuyện của người phụ nữ đó, Tô Bách không nhắc tới cậu cũng sẽ không chủ động đề cập.
Cả hai vẫn đi học như bình thường.
Chỉ là không biết cớ sao, Đường Uất Thanh từ sáng sớm đã cảm thấy trong bụng nôn nao khó chịu, cũng không nghiêm trọng lắm, nên cậu cũng không hề để tâm gì.
"Tôi nghe bảo tiết thể dục hôm nay bị cô dạy toán cướp mất rồi, những năm tháng tươi đẹp của chúng ta nay còn đâu!" Vương Phàn Đăng rống lên, sống không còn chi lưu luyến nữa.
Cả lớp ảm đạm chán chường, mới khai giảng được non nửa tháng, áp lực năm cuối đã bắt đầu ập đến khiến ai nấy đều choáng ngợp, những đóa hóa tổ quốc trông đều bơ phờ xịu lơ y hệt cà tím bị phơi khô.
"Tôi muốn trốn về nhà ahhhhhh!!" Vương Phàn Đăng lại rên rĩ.
Một cuốn sách bay tới đập ngay trúng phóc vào đầu cậu ta, đập tan luôn tiếng kêu rền ầm ĩ kia.
"Thôi đi, đừng có hú nữa, dù ông có về nhà nằm lăn nằm lóc ra đó, chục tờ đề kia cũng không buông tha cho ông đâu!" Một nam sinh nói.
Vương Phàn Đăng che đầu lầm bà lầm bầm, trườn dài ra bàn gục xuống.
Đường Uất Thanh ngồi vào chỗ, vốn dĩ đang làm đề vật lý, không biết có phải ảo giác hay không, qua hai tiết, bụng dường như ngày càng khó chịu.
Từng trận co rút kéo đến, không dữ dội nhưng cũng dày vò người không kém.
Thậm chí không cách nào đọc sách tiếp, Đường Uất Thanh đặt sách xuống, cầm cái ly bên cạnh lên, định đi lấy một ít nước nóng.
Tô Bách sáng giờ cứ lơ đễnh để đầu óc đâu đâu, đến khi Đường Uất Thanh đứng dậy, mới định thần lại, nắm lấy cổ tay Đường Uất Thanh, "Sao vậy?"
Đường Uất Thanh cười, "Không có gì, khát nước, em đi chút rồi về."
Tô Bách khựng lại, thấy sắc mặt Đường Uất Thanh không đúng lắm, cầm ly nước trên tay cậu sang, "Để anh đi cho, em nghỉ ngơi đi."
Đường Uất Thanh không từ chối, nhìn Tô Bách ra ngoài.
Đường Uất Thanh hít sâu một hơi, từ trong ngăn bàn lấy ra một viên kẹo, cho vào miệng rồi nằm úp sấp lên bàn, định chợp mắt một lúc.
Tiết trời bước vào thu, gió bắt đầu trở lạnh, trùng hợp cậu đang ngồi hướng hành lang, gió từ cửa sau thổi vào mang theo mùi hanh khô man mát.
Đường Uất Thanh mơ mơ màng màng nằm chưa được bao lâu, một giọng nói đột nhiên vang lên từ cửa phòng học, cậu mơ hồ nghe thấy tên Tô Bách, Đường Uất Thanh cố hết sức nhấc mi nhìn sang, từ đặc điểm mái đầu địa trung hải đặc biệt kia cậu nhận ra người đến là chủ nhiệm lớp bọn họ lão Ngô.
"Tô Bách có ở đây không?" Lão Ngô nhìn xung quanh, ánh mắt rơi vào chiếc ghế trống bên cạnh Đường Uất Thanh.
Đường Uất Thanh: "Cậu ấy vừa ra ngoài rồi ạ."
Lão Ngô thở dài, "Thật không khéo mà, vậy sau khi Tô Bách trở về, em bảo em ấy đến văn phòng một chuyến nhé."
Lão Ngô khựng lại, "Cũng không có gì, chỉ là người nhà Tô Bách tới đây."
Đường Uất Thanh sửng sốt, người cậu nghĩ tới đầu tiên là dì Hoắc đi công tác về nên đến gặp Tô Bách.
"Có phải mẹ của Tô Bách không ạ?" Đường Uất Thanh hỏi.
Lão Ngô phì cười, "Thằng nhóc em cũng hiếu kì gớm nhỉ, biết quan hệ hai đứa tốt rồi, quan tâm thế kia à."
Đường Uất Thanh nghe vậy cảm thấy có chút không thoải mái, "Không phải đâu ạ, em chỉ thuận miệng hỏi hai câu"
Lão Ngô cười cười, vừa định nói, đã thấy Tô Bách bưng ly nước trở lại, lão Ngô vẫy tay, "Vừa lúc, theo thầy đến văn phòng một chuyến, có người trong nhà em sang đây đấy."
Tô Bách sửng sốt, chuyện này quá bất ngờ, hắn chưa đồng ý ngay, ngược lại cau mày, lộ ra chút tức giận, "Người trong nhà?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!