Editor: CO6TINY
Khúc nhạc dạo về cuộc sống vườn trường cứ như thế bắt đầu.
Đối với Đường Uất Thanh mà nói, đổi một môi trường sống mới cũng không có quá nhiều khác biệt.
Cậu mặc đồng phục xanh trắng rộng thùng thình, giống như bao người khác, cậu cũng là một phần của ngôi trường này.
Ở lứa tuổi này trừ đọc sách ra, cái gì cũng thấy tò mò hiếu kì, Đường Uất Thanh đi trên đường nhận được không ít ánh mắt nhìn vào cậu.
Bước vào lớp, Đường Uất Thanh nhìn thoáng qua đã thấy Tô Bách ngồi vào chỗ, đối phương nằm dài trên bàn, như đang ngủ.
Trong mắt Đường Uất Thanh ánh lên chút ánh sáng nhàn nhạt, mang theo ý cười, cậu vừa để cặp xuống, có thể là nghe thấy tiếng động nhỏ, Tô Bách uể oải nhấc mi nhìn qua, trong mắt còn đọng lại vẻ cáu kỉnh chưa tỉnh ngủ.
Đôi con ngươi đen láy ấy như được bao phủ bởi một lớp sương mù, đẹp tựa những viên đá quý dễ vỡ.
Vừa sáng ra đã có thể nhìn thấy bạn cùng bàn xinh đẹp, tâm trạng Đường Uất Thanh vô cùng sảng khoái.
"Chào buổi sáng.
" Đường Uất Thanh hạ giọng.
Tô Bách như vừa mới tỉnh táo lại, khàn giọng nói: "Uhm."
Đường Uất Thanh cầm một bình sữa đặt trên bàn Tô Bách, "Đáp lễ cây kem hôm qua."
Tô Bách chậm rãi ngồi dậy, một bên tóc hơi nhếch lên, Đường Uất Thanh cười, "Hôm qua ngủ không ngon sao?"
"! Ừm, một chút.
" Tô Bách lên tiếng, cầm sữa bò trên bàn.
Từ Phượng ở đằng trước quay đầu xuống, nháy mắt với Đường Uất Thanh, "Tớ là Từ Phượng, hôm qua cậu xem diễn đàn chưa?"
"Vẫn chưa.
" Bởi vì hành động báo tên trước của Từ Phượng, hảo cảm Đường Uất Thanh đối với cậu ta lại tăng thêm, "Trên đó làm sao?"
Từ Phượng cười hắc hắc hai tiếng, nhìn một vòng, sau đó đưa màn hình điện thoại đến trước mặt Đường Uất Thanh, "Hôm qua bọn mình đi ăn lẩu bị chụp lại này."
Đường Uất Thanh thấy được bức ảnh trên màn hình di động của Từ Phượng, trong bức ảnh là hai nam sinh đang ngồi đối diện nhau, hơi nước trong nồi lẩu bốc lên nghi ngút khiến bức ảnh có chút mờ ảo.
Trong bức ảnh cậu hơi hé miệng hà hơi, nhìn về phía Từ Bách, mà Từ Bách cũng cười nhẹ, nhấc ấm nước rót cho cậu.
Vừa vẹn hai người đều đang nhìn đối phương.
Đường Uất Thanh không biết diễn tả thế nào, nhưng cậu thấy bức ảnh này được chụp rất đẹp.
Từ Phượng tấm tắc, "Sao hôm qua tớ không để ý vậy cà, hai người các cậu nhìn nhau thế này, cứ như cảnh trong phim truyền hình ấy."
Đường Uất Thanh gật đầu tán thưởng, "Chụp không tệ."
Từ Phượng vẻ mặt thần thần bí bí, "Cậu không biết rồi, hôm qua ai nấy đều cho là hai cậu lao vào đánh nhau ấy, kết quả chớp mắt một cái đã choàng vai đi ăn lẩu rồi, Tô ca còn ân cần rót nước cho cậu nữa chứ, mấy đứa đó chắc giờ đang đoán già đoán non hai cậu là chuyện thần tiên gì rồi ấy?"
"Mới gặp đã thân?" Đường Uất Thanh pha trò.
Từ Phượng nghẹn họng, len lén trộm nhìn Tô Bách.
Đây chính là nhất kiến như cố? Vốn là cố* rồi ấy chứ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!