Dỗ dành Tô Bách xong, Đường Uất Thanh cùng Tô Bách ra ngoài trường dùng bữa, thời gian nghỉ trưa cứ thế trôi qua.
Trở lại lớp học, Vương Phàn Đăng đang khoe khoang trận đấu vừa nãy với người khác, thấy Đường Uất Thanh với Tô Bách quay lại, cậu ta liền giơ ngón tay cái lên.
"Uất ca, Tô ca trâu bò! Phối hợp không chê vào đâu được, hai người đúng là trời sinh một cặp chắc đinh rồi!"
Vài cô gái trong lớp phá lên cười, Đường Uất Thanh bất đắc dĩ không thôi.
Vương Phàn Đăng vừa nói vừa chạy sang, "Uất ca, cậu còn nói không biết đánh bóng, với kỹ năng này của cậu ấy à, hoàn toàn không thua gì Tô ca đâu, Uất ca nhà ta quá khiêm tốn rồi, như cậu mà nói là không biết chơi, thì bọn tôi chẳng qua cũng là hạng xoàng vài ba xu thôi ấy chớ?"
Đường Uất Thanh cười nhẹ, "Tôi thật sự không hay chơi bóng lắm đâu, do Tô Bách phối hợp tốt thôi."
"Tô ca thì khỏi phải bàn luôn, chỉ cần cậu ấy ra sân thôi, ta nói dù muốn thua cũng khó ấy.
" Vương Phàn Đăng cười haha nói.
"Phải đấy.
" Đường Uất Thanh nhướng mày, "Người nào đó lúc đầu còn gạt tôi nữa mà."
Toàn thân Tô Bách phút chốc cứng đờ, nắm lấy bả vai Đường Uất Thanh, lẩm bẩm nói: "Nãy anh ăn no quá, muốn nghỉ ngơi một lúc."
Đường Uất Thanh hừ lạnh một tiếng, cũng không xoắn xuýt chuyện này mấy, có điều vừa nghĩ đến lúc đó Tô Bách giả bộ đáng thương lừa gạt lòng thương cảm của mình, cậu liền cảm thấy vừa tức cười vừa bực mình, "Thế anh chạy thêm một chuyến nữa đi."
Tô Bách ngẩng đầu, "Hả?"
"Em hơi khát.
" Đường Uất Thanh cười, "Muốn uống Coca."
Tô Bách khựng lại, bắt gặp ý cười vương trong mắt Đường Uất Thanh, rõ Đường Uất Thanh đang cố ý dày vò mình, cũng không hề tức giận, lập tức đứng thẳng người dậy, "Được, vậy anh đi mua."
Tô Bách xoay người đi mua đồ uống, Vương Phàn Đăng ngẩn người hồi lâu, nhất thời không biết nên nói gì, "Uất ca"
"Ừm?"
Vương Phàn Đăng đầy ngưỡng mộ nhìn cậu, "Trâu bò"
Đường Uất Thanh chả hiểu ra sao, mỉm cười ngồi trở lại chỗ của mình, bởi vì Từ Phượng không có ở đây, chỗ ngồi trước mặt Đường Uất Thanh trống huơ trống hoác, chỉ có một nam sinh đang căm cụi viết bài.
"Uất ca, giúp tớ xem phần điền vào chỗ trống này với, câu này này, có ý gì thế?" Nam sinh cầm đề trong tay xoay người lại, vẻ mặt đầy rối rắm.
Đường Uất Thanh nhìn xuống, giải thích ý tứ của câu này, sau đó dừng lại, chỉ vào hai câu hỏi đầu, "Ý của từ này là hư ảo, cậu chọn sai rồi."
Nam sinh bừng tỉnh đại ngộ, "Ờ ha~"
Nam sinh lại cầm tờ đề tính xoay lên, chợt nghĩ tới gì đó, nhanh chóng nói: "Tớ là Trình An."
Đường Uất Thanh cười gật đầu, "Ừ."
Trình An tiếp tục vật lộn với đống từ vựng, dù sao sắp tới sẽ có kỳ thi tháng đầu tiên của năm học, kỳ thi đầu tiên của năm cuối cấp ba ai mà chẳng coi trọng chứ.
Đường Uất Thanh cầm sách chuyên ngành ở bên cạnh chậm rãi đọc, Trình An vốn tính quay xuống hỏi cậu mấy câu chợt nhìn thấy sách trên tay Đường Uất Thanh, sửng sốt nói, "Kết cấu cơ thể người?"
"Ừ.
" Đường Uất Thanh gật đầu, nhìn thấy dáng vẻ tò mò của Trình An bèn hỏi, "Cậu muốn xem sao?"
Trình An vội xua tay, "Không cần đâu, chỉ vài con chữ này thôi tớ đã sắp phát điên tới nơi rồi, làm sao đọc được mấy thứ này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!