Chương 38: (Vô Đề)

Học sinh lớp thể dục phía đối diện nhanh chóng nhận ra có gì đó sai sai ở đây, người bị nhắm nãy giờ chỉ có mình Lưu Bồi thôi thì phải, bây giờ Tô Bách bắt đầu tấn công bừa bãi không phân địch ta, hiếm khi ném bóng vào rổ, nhưng mỗi lần đều tìm được góc độ hoàn hảo nhất để quẳng bóng ra ngoài.

Mắt thấy chênh lệch điểm số ngày càng lớn, một nam sinh bên lớp thể dục quíu quắn không thôi, lại thấy chính mình không thể nào phá vỡ được tuyến phòng ngự của người trước mặt.

Đầu óc choáng váng, dứt khoát ôm bóng lao thẳng tới.

Rầm một tiếng, cả hai đâm sầm vào nhau, nam sinh phòng thủ té ngã xuống đất.

Đường Uất Thanh bật mạnh dậy.

Nam sinh ôm đầu gối, sắc mặt tái nhợt, "Đệch."

Vương Phàn Đăng không khỏi nóng máu, "Bọn mày ném mặt mũi đi luôn chứ gì, trực tiếp đâm vào người khác à! Phạm quy!"

Sắc mặt Lưu Bồi cũng khó coi, nhưng nhịn cục tức xuống, "Vậy do trình độ bên bọn mày có vấn đề thôi, mà nói này, đánh bóng ai không bị vài ba vết thương chứ!"

Vương Phàn Đăng quả thật bị thái độ vô sỉ của đối phương làm tức đến bật cười, "Vãi, người ném mặt mũi đi đúng thật vô địch thiên hạ đấy, cây tùng trăm tuổi trong trường mình đấy, vỏ chưa chắc đã dày bằng mày đâu!"

Vương Phàn Đăng đỡ nam sinh bị té kia dậy, nhìn đầu gối xanh tím của cậu bạn kia, nén giận nói: "Còn chơi được không?"

"Vẫn ổn.

" Nam sinh nghiến răng nghiến lợi, lại mắng một câu, "Cứ thế tha cho bọn nó, ông đây liền tức hộc máu."

Lưu Bồi đối diện liếc mắt nhìn qua, "Quên đi, bị thương thành thế kia, nếu còn chơi tiếp, lại nói bọn tao ức hiếp người quá đáng, lần này coi như hòa, lần khác đánh tiếp?"

"Mơ đẹp đấy!" Lần này Vương Phàn Đăng còn chưa mở miệng, những người khác đều nhịn không trôi cục tức này.

Cứ theo đà này, rõ ràng bên bọn họ chiếm ưu thế, thằng khôn lõi này, mở miệng tính hòa, ai cho bọn họ mặt mũi!

Tô Bách cau mày, nhìn vết thương trên chân nam sinh kia, "Cậu nghỉ ngơi đi."

"Nhưng mà—"

Tô Bách lạnh lùng nhướng mày, "Đi."

Nam sinh cắn răng, còn muốn nói gì đó, lại nhìn thấy Đường Uất Thanh nãy giờ vẫn ngồi bên kia đi qua, "Tôi lên thay cậu."

Lời vừa nói ra, ai nấy đều sững sờ.

Suy cho cùng ấn tượng của họ về Đường Uất Thanh vẫn chỉ dừng ở học thần, con mọt trùm sách, đối phương dường như chưa tham gia bất kỳ hoạt động thể thao nào, như thể công tử thiếu gia thời xa xưa, nhìn qua không giống kiểu người biết chơi bóng rổ.

Vương Phàn Đăng nghẹn, "Cái này, Uất ca cậu được không đấy?"

Đường Uất Thanh ừ một tiếng, cở1 đồng phục của mình ra, đặt cùng một chỗ với Tô Bách, "Có thể."

Vương Phàn Đăng nhìn sang cậu nam sinh bị thương kia, lại nhìn Đường Uất Thanh, căn răng nói, "Được, lão Tam nghỉ ngơi đi, chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy mà đúng chứ? Nhất định biết chút chút mà."

Nam sinh gọi là lão Tam hít sâu một hơi, nhìn về phía Đường Uất Thanh, "Uất ca, đừng cố quá đấy, dù sao còn có Tô ca ở đây, chúng ta nhất định nắm chắc phần thắng trong tay rồi."

Đường Uất Thanh nhìn sang Tô Bách, hơi nhíu mày, "Được."

Tô Bách có chút chột dạ tránh đi tầm mắt của Đường Uất Thanh, vỗ nhẹ vai cậu, "Cùng cố lên."

Đường Uất Thanh xoay xoay cổ tay, mỉm cười, "Được chứ, cố lên.

Cho dù ngốc hết thuốc chữa đi nữa, cũng nhìn ra được Tô Bách thực ra rất giỏi bóng rổ.

Lúc đó, chắc là muốn chọc cậu thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!