Chương 37: (Vô Đề)

Editor: CO6TINY

Mọi thứ trở lại bình thường, chỉ khác là bài kiểm tra, bài vở chất đống ngổn ngang hơn trước, giờ học thể dục vui vẻ đã hoàn toàn biến thành bãi chiến trường cho các giáo viên khác chiếm đóng.

Ai nấy như bị lây nhiễm bởi bầu không khí này, những người duy nhất vẫn bình tĩnh như mọi hôm chỉ có Đường Uất Thanh với Tô Bách.

Vẫn bình chân như vại ngồi trong góc, nhìn những bóng lưng vùi đầu cực khổ kia đi, ở họ toát lên cảm giác thư thái lạc lõng khác biệt hẳn.

Ngay cả Từ Phượng cũng bận rộn chuẩn bị cho kỳ thi mỹ thuật sắp tới, dù sao cậu ta còn phải tham gia kì thi xét tuyển toàn quốc nữa mà.

"Tô ca, mau xem giúp em đề này với.

" Một nam sinh cao lớn thô kệch cầm tờ đề thi thử Toán học tới, "Em nghĩ nát óc nãy giờ rồi, không làm sao mò được điệu kiện còn sót lại ấy."

Tô Bách uể oải ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua câu hỏi, tiện tay cầm bút trên bàn Đường Uất Thanh, khoanh tròn hai trị số trên sườn câu hỏi, sau đó đầu cũng không buồn ngẩng lên, viết xoẹt xoẹt một chuỗi công thức ngay bên dưới, "Dùng cái này."

Nam sinh nhìn sang, hai mắt lập tức sáng rỡ, "Tô ca trâu bò!"

"Tô ca, nghỉ trưa có muốn ra sân chơi bóng rổ không?" Nam sinh hỏi, "Từ Phượng không đi, bên bọn mình thiếu người mất."

"Không đi."

Nam sinh ủ dột gục đầu xuống, "Thôi toang, còn thiếu một mống nữa."

"Chơi vui thôi, bao nhiêu người chả được.

" Tô Bách nói, lại dựa vào tường mở miệng ngáp.

"Không phải đâu, bọn này hẹn người bên lớp thể dục chơi một trận sống mái trước đó rồi.

" Nam sinh gãi gãi đầu nói: "Bên mình thiếu người, mấy thằng cháu trai kia trước giờ cứ coi thường chúng ta, nếu lần này không ra mặt, biết đâu chừng bọn oắt ấy còn cho là bên mình sợ bọn nó."

"Lớp thể dục?" Tô Bách cau mày, "Sao bọn nó rảnh rang thế."

"Chuẩn đếch ấy.

" Nam sinh lẩm bẩm, "Thằng cháu họ Lưu lớp thể dục mấy ngày trước đến khiêu khích bọn mình, bọn em tức quá nên đồng ý chúng nó luôn, mà Từ Phượng đã tính chân vào cả rồi, kết quả thằng nhóc này mấy hôm nay phải tham gia lớp bồi dưỡng mĩ thuật nữa, bọn em nào biết nó lặn mất tăm đâu."

"Tô ca, giúp bọn em một tay đi anh."

Đường Uất Thanh nãy giờ vẫn luôn trầm mặc bên cạnh, bỗng ngẩng đầu lên, có chút nghi hoặc hỏi, "Nhưng Tô Bách cũng đâu chơi tốt lắm chứ?"

Nam sinh sửng sốt, sau đó bật cười, "Hehe, Uất ca cậu nói mà tôi chẳng hiểu gì luôn ấy, Tô ca mà không biết chơi, làm gì có ai dám vượt mặt ảnh nữa, lúc đó đội tuyển của tỉnh còn chiêu mộ Tô ca nữa mà."

Đường Uất Thanh nhớ đến dáng vẻ chơi bóng lần trước của Tô Bách, bộ dáng ngượng ngùng quẫn bách không ném vào rổ cơ mà, trên đầu cậu hiện lên một loạt dấu chấm hỏi.

Tô Bách hiển nhiên cũng nghĩ tới, vội vàng ngắt lời nam sinh đang muốn tiếp tục khoác lác kia, ho nhẹ một tiếng, "Quả thực, với trình độ này của tôi có lẽ chỉ có nước kéo chân các cậu thôi."

Nam sinh:?

"Anh, anh đùa gì vậy! " Nam sinh dừng lại, giật bắn người nhìn sát ý nổi lên trong mắt Tô Bách, h@m muốn sống sót trỗi dậy mãnh liệt, "Ách! Cứ thế đi, bọn em không để ý kĩ thuật gì đó đâu, tóm lại chỉ cần gom đủ quân số thôi, mấy người bên mình có thể chống đỡ được hết."

Đường Uất Thanh thấy có gì đó không đúng lắm, nhưng giây tiếp theo, mắt của cậu bỗng bị che lại, sau đó cưỡng chế ấn lên vai.

"Đọc sách nãy giờ, mắt mỏi lắm, nghỉ một lúc đã."

Tô Bách nói xong, lại nhìn sang nam sinh đối diện, "Được rồi, tôi sẽ đi."

Nam sinh vội vàng gật đầu, nhìn Tô Bách đè Đường Uất Thanh trên vai, nhìn lướt qua thôi, cứ ngỡ đang ôm hờ đối phương vào lòng mình ấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!