Tô Bách hiếm khi có được trải nghiệm như vậy, được người khác ôm vào lòng rồi từ từ chìm vào giấc mộng, giống như một bể nước ấm vây lấy mình, nhiệt độ từ từ ngấm vào tận xương tủy, khiến hắn lưu luyến không rời.
Lúc tỉnh lại, Đường Uất Thanh đang cầm điện thoại, có lẽ đang xem tin nhắn, thấy động tĩnh bên người, cậu rũ mắt nhìn sang, vẻ mặt dịu dàng tựa người trong mơ, "Ngủ ngon không?"
Giọng Tô Bách hơi đờ đẫn, "Uhm."
Tô Bách liếc qua mu bàn tay của mình, kim đã được rút ra, hắn thật sự ngủ say như chết, hoàn toàn không có cảm giác gì.
Đường Uất Thanh nhìn thời gian, "Đói không?"
"Vẫn được.
" Tô Bách nói xong, chậm rãi ngồi thẳng dậy, nhưng vẫn nghiêng đầu dựa vào vai Đường Uất Thanh, trên mặt đã có chút huyết sắc, nhìn có chút ngây ngốc vô hại.
Đường Uất Thanh cười đặt điện thoại xuống, "Dì Hoắc vừa vào đây, sau đó nhận được điện thoại, đã ra ngoài trước rồi."
Tô Bách nhàn nhạt gật đầu, hiển nhiên dù Hoắc An có ở hay không, cũng chẳng hề gì.
Chỉ vì thấm mưa nên phát sốt, Tô Bách lại nghiêm trọng hơn một chút, vết thương ở chân bị nhiễm trùng, mấy hôm nay không thể để dính nước, nằm viện mấy ngày, cả hai gần như đã khỏi hẳn, đăng kí làm thủ tục xuất viện.
Nghe nói trong trận mưa to hôm đó, du khách trên núi Minh Đài gặp vài thiệt hại, nhưng chỉ có họ là nhóm duy nhất leo l3n đỉnh núi, cho nên mới nói vẫn là người trẻ tuổi tràn trề sức sống, có điều cũng là nhóm người xui xẻo nhất.
Đường Uất Thanh một tay đỡ Tô Bách, Tô Bách đi khập khiễng, ở nơi Đường Uất Thanh không nhìn thấy, trên mặt hắn lộ ra ý cười, nhưng Đường Uất Thanh vừa nhìn qua, Tô Bách sẽ bày ngay bộ dáng yếu đuối đi không nổi nửa bước.
Tô Bách thật sự vô cùng hài lòng về mấy ngày nay, dù sao tối nào cũng có thể ngủ chung giường với Đường Uất Thanh, trừ lúc ban ngày có nhiều người ra vào ra, phần lớn thời gian đều là thế giới của hai người bọn họ.
Tài xế Đường gia tới đón, Đường Uất Thanh cùng Tô Bách vừa lên xe, điện thoại của Tô Bách liền vang lên.
Tô Bách đã quen với bộ dáng không xương của mình, lười biếng dựa vào người Đường Uất Thanh, nhận điện thoại.
"Alo."
Giọng Hoắc An từ phía đối diện truyền tới, "Tiểu Bách, xin lỗi con, công ty mẹ tạm thời có việc, phải tới tỉnh khác một chuyến, hôm nay mẹ không thể đến đón con xuất viện được, mẹ bảo Tiểu Lý! "
"Không cần đâu.
" Tô Bách ngắt lời bà, "Con về với Uất Uất."
Hoắc An dừng lại, "Thế là tốt rồi, Tiếu Bách, mẹ xin lỗi."
"Không sao đâu.
" Tô Bách đã quen với bầu không khí này, "Con không trách mẹ."
Hoắc An cầm điện thoại, vẻ mặt có chút buồn bã, thà con trai hận bà đi, cảm xúc của nó còn biểu hiện ra ngoài mặt, thay vì cứ hòa nhã khách khí với bà, nhìn thì hòa thuận, nhưng bên trong như thể bị ngăn cách bởi một tầng sương mù dày đặc.
"Mẹ thuê một dì giúp việc, giờ có lẽ đến nhà rồi, muốn ăn gì cứ nói dì ấy biết, sáng sớm mẹ có bảo dì ấy hầm canh cho con rồi, nhớ uống.
" Hoắc An nói.
"Con biết rồi.
" Tô Bách vâng một tiếng, "Vậy mẹ chú ý an toàn, nếu không còn việc gì nữa, con cúp máy trước đây.
"
"Được."
Tô Bách vừa cúp điện thoại, liền bắt gặp ánh mắt quan tâm của Đường Uất Thanh, Tô Bách dừng lại, "Sao vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!