Chương 34: (Vô Đề)

Sự cố không kịp trở tay khiến cả Từ Phượng lẫn Phương Nhu đều sợ ngây người, tiếng mưa ầm ầm gào thét bên tai khiến tâm trí họ kêu ong ong không dứt.

"! Làm sao đây?" Giọng Phương Nhu rưng rưng, ​​vươn tay đấm Từ Phượng, "Đều tại cái miệng quạ của cậu hết, trượt chân từ nơi cao như vậy, nhỡ có chuyện gì xảy ra với các cậu ấy thì sao đây!"

Sắc mặt Từ Phượng cũng rất xấu, nhưng mưa quá lớn, Từ Phượng trầm ngâm một lúc, lau nước mưa trên mặt, "Điện thoại của cậu còn xài được chứ, của tớ bị nước vào rồi, báo nguy trước đi, chúng ta xuống núi đã."

Phương Nhu luống cuống lấy di động ra, nhanh chóng gọi điện đi, hạ người xuống chắn nước mưa tạt vào.

Sau khi giải thích dăm ba câu cho phía cứu hộ, Từ Phượng kéo Phương Nhu đi tiếp xuống núi.

"Các cậu ấy sẽ không có chuyện gì chứ! " Phương Nhu hai mắt đỏ hoe, "Đều tại tớ hết, nếu tớ không may để sảy chân xuống, Uất ca đã không cần kéo lại rồi."

Từ Phượng nắm lấy Phương Nhu, "Bọn họ nhất định sẽ không sao."

Cả hai xuống núi, dọc đường không ngừng hét tên Đường Uất Thanh và Tô Bách, tiếc là mưa to quá, Từ Phượng cũng không biết họ có nghe thấy không.

! !

Đường Uất Thanh cử động tay chân, cảm giác được nước mưa rơi ồ ạt trên người, nhấc người ngồi dậy, lau mặt, nhanh chóng nhìn chung quanh, "Tô Bách?"

"Anh ở đây.

" Cách đó không xa có một bóng người từ trong bụi cỏ nhô lên, mặt lấm lem buồn đất đi về phía cậu.

Đường Uất Thanh thở phào nhẹ nhõm, "Anh sao rồi?"

"Anh không sao.

" Tô Bách nói, chân thấp chân cao bước tới chỗ Đường Uất Thanh, hai người trượt xuống thế này, trên người dính đầy bùn đất lẫn cỏ dại, trông vào rất nhếch nhác.

"Em thế nào, có bị thương chỗ nào không?" Tô Bách hỏi.

"Không sao đâu.

" Đường Uất Thanh chống đỡ đầu gối, chậm rãi đứng lên.

Hai người liếc nhìn cảnh vật xung quanh, nơi này chắc là ở giữa hai con dốc, vì trời mưa quá to, đọng lại một bãi nước, trông như một dòng suối nhỏ, cách bên trên chừng mười mấy mét.

Đường Uất Thanh nhìn sơ qua, thử leo lên, nhưng vì trời mưa, đất dốc mềm còn trơn trượt, vốn không thể leo lên được.

Tô Bách dừng một chút, lấy ba lô đeo trên vai xuống mở ra, ném hết những thứ không cần thiết đi, "Trước tiên giảm trọng lượng cho nó đã."

Đường Uất Thanh gật đầu, cũng ném những thứ không cần thiết ra ngoài.

Đường Uất Thanh lấy điện thoại ra nhìn thử, lúc trượt xuống có lẽ rơi vỡ rồi, lúc này đã mất tác dụng, của Tô Bách lại bị thấm nước, chỉ có thể tạm thời cất vào tận bên trong balo, xem thử chốc nữa có dùng được không.

Hai người lần lượt giẫm lên vũng bùn, định tìm chỗ đất bằng trước, rồi xem thử có leo lên được không.

Trời sấm sét ầm ầm, Tô Bách nhẹ nhàng nhảy lên thân cây đổ, sau đó xoay người vươn tay về phía Đường Uất Thanh, "Nắm lấy tay anh."

Đường Uất Thanh ngẩng đầu nhìn Tô Bách, sắc trời u ám tối đen, sắc mặt Tô Bách lành lạnh, nhưng bàn tay duỗi về phía cậu vẫn ấm áp như cũ.

Đường Uất Thanh nắm lấy tay Tô Bách, Tô Bách dùng sức một chút, sau đó cũng không buông ra.

Không biết đã đi được bao lâu rồi, hạt mưa cũng giảm dần, mây đen tan đi bớt, đã có xu hướng tạnh rồi.

Nhưng không may, trời sắp tối.

Ánh sáng ban đầu còn lờ mờ, giờ chỉ tối đen kỳ dị dưới tán lá, Tô Bách nhíu mày nhìn bậc đá phía trên, "Vẫn không lên được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!