Chương 33: (Vô Đề)

Thế là ngoài Dư Sinh ra, bốn người còn lại đều quyết định đi ngắm mưa sao băng năm trăm năm mới có một lần này.

Liễu Phương Phi nghe con trai bảo tham gia hoạt động này, bà vui mừng khôn xiết giúp Đường Uất Thanh chuẩn bị một cái ba lô cỡ lớn, còn đưa thẻ đen cho Đường Uất Thanh, bảo cậu thích gì cứ quẹt thả ga.

Đường Uất Thanh mặt không cảm xúc nhìn thẻ đen.

Lên núi thì quẹt được gì chứ.

Nhưng đồ đạc trong ba lô thật sự rất thiết thực, có điều quá nhiều đồ rồi, Đường Uất Thanh quần quật hồi lâu mới ép trọng lượng của nó xuống được.

Tô Bách cũng chuẩn bị đồ xong, còn mang theo hẳn một cái lều, dù sao đã lên núi ngắm mưa sao băng, ắt hẳn phải ở lại qua đêm rồi.

Bốn người tập hợp đầy đủ xong, bắt đầu xuất phát đi lên núi Minh Đài.

Không biết Từ Phượng nổi điên nổi khùng gì, tự dưng nhuộm nguyên cái đầu đỏ chót, y chang con gà trống chuẩn bị ra chọi, cũng may Từ Phượng nhà ta da trắng, tuy màu tóc chói mù mặt, nhưng chưa xấu tới mức khiến người ta cay mắt.

"Còn không phải tớ cố ý nhuộm màu này để Uất ca nhận ra mình sao?" Từ Phượng hất tóc khoe khoang, "Nhìn màu này đi, cho dù cách 500 mét, Uất ca cũng có thể nhận ra tớ."

Họ đi khá sớm, giờ trên núi cũng không có bao nhiêu người.

Đường Uất Thanh lười bình luận gì về màu tóc của Từ Phượng, nhưng ngẫm nghĩ lại thế mà thấy cũng có đạo lí ấy chứ.

Nếu trên núi đông nghịt người, đầu tóc này của Từ Phượng quả thực có thể giúp cậu nhận ra ngay, trừ phi ở đây còn có mấy người mắt xanh lông vàng khác, thế thì hết cách.

Đoàn người bắt đầu lên núi, Từ Phượng cũng mang lều trại, còn đem theo rất nhiều đồ ăn, sức lực tràn trề leo lên nửa đường, còn dư sức giúp Phương Nhu xách đồ.

"Dư Sinh không đến tiếc quá đi.

" Từ Phượng lẩm bẩm: "Các cậu xem này, chim hót hoa thơm, thời tiết tốt thế này, đêm nay nhất định có thể nhìn thấy mưa sao băng, tới lúc đó tớ quay video lại cho cậu ấy, Dư Sinh chắc chắn ghen tị với tụi mình lắm cho coi."

"Cậu ấy sắp khai giảng rồi, còn rất nhiều chuyện phải làm.

" Đường Uất Thanh nói, "Với lại cậu ấy chắc chắn không ghen tị gì đâu."

Từ Phượng chậc chậc lắc đầu, kéo Phương Nhu đi về trước, còn khoe khoang: "Cũng phải, cậu ấy nào hiểu được mùi vị của tình yêu chứ."

Từ Phượng vừa nói xong, đột nhiên nhớ tới Tô Bách với Đường Uất Thanh đều là cẩu FA, vội vàng bù vào: "Tất nhiên, tình nghĩa anh em hiếm có giữa Tô ca với Uất ca nhà ta, Dư Sinh cũng không cách nào hiểu được đâu."

Tô Bách: "! "

Đường Uất Thanh: "! "

Hai người im lặng một lúc, không giải thích gì chỉ nhìn vào mắt nhau.

Mới tờ mờ sáng đã kéo nhau tới đây, mặt trời còn chưa ló dạng, trên đường Phương Nhu nhìn trúng một vài nơi đất bằng, thấy cũng hòm hòm rồi, nhưng Từ Phượng nhất quyết phải chiếm được chỗ ngon nhất vùng.

Thế là cả đám lại kéo nhau lên tiếp.

Đường Uất Thanh ít khi leo núi, thực ra lúc leo được nửa đường đã mệt đứt hơi rồi, nhưng nhìn thấy Từ Phượng vẫn tràn đầy khí lực, đến cả Phương Nhu cũng không hề hấn gì, cậu chỉ đánh cắn răng nhấc chân đi tiếp.

Thân là con trai, sao có thể còn không bằng một cô gái như Phương Nhu được.

Đường Uất Thanh nghiến chặt răng, chuyện này thuộc về tôn nghiêm đàn ông cả đấy!

Đường Uất Thanh hít sâu một hơi, đang định đi về phía trước, đột nhiên sau lưng nhẹ bẫng, cậu sửng sốt, sau đó quay lại nhìn sang Tô Bách, thấy đối phương đang cầm ba lô của cậu trên tay, nói một tiếng với Từ Phượng trước mặt.

"Nghỉ một lát đi."

Từ Phượng dừng lại, sau đó nhận ra bọn họ cũng đã đi lâu vậy rồi, vội vàng gật đầu: "Cũng phải, chúng ta nghỉ một lát đã."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!