Cơn tức của Tô Bách đột ngột xịu ngang, thần trí còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, đực người ra nhìn Đường Uất Thanh.
Ánh mắt đảo qua sắc đỏ còn nhợt trên đáy mắt đối phương, Tô Bách sững sờ, bắt đầu hoài nghi hôm qua mình ngủ say rồi, có phải đã làm chuyện gì đó quá đáng với em ấy hay không.
Ánh mắt Dư Sinh vì thế càng lạnh như băng, Tô Bách cũng bắt đầu càng thêm nghi ngờ mình.
Đường Uất Thanh: "..."
"Tớ chỉ vừa mới tỉnh." Đường Uất Thanh bất đắc dĩ phá vỡ bầu không khí kì cục này, "Sao tớ hỡ một chút là khóc chứ."
Dư Sinh nhìn sang Đường Uất Thanh, "Sao cậu ta lại ở đây?"
Đường Uất Thanh giải thích, "Hôm qua đường ống nước nhà Tô Bách bị hỏng, lại không có ai ở nhà, nên mới qua đây ngủ nhờ một đêm."
Vẻ mặt Dư Sinh càng lạnh hơn, anh liếc Tô Bách, "Đường ống nước bị hỏng lại không có ai ở nhà, hai chuyện này cái nào thành lí do để cậu ta ngủ ở đây?"
Đường Uất Thanh muốn mở miệng phản bác, chợt nhận ra, Dư Sinh hình như cũng nói không sai, khẽ ho một tiếng, có chút chột dạ, "Nhưng Tô Bách bị nước xối ướt."
Dư Sinh cười nhạo, lạnh lùng nhìn Tô Bách, nhẹ nhàng kéo lấy Đường Uất Thanh, "Đi tắm đi, dì đã chuẩn bị xong bữa sáng rồi."
Đường Uất Thanh thấy chuyện này miễn cưỡng cho qua không đào lên nữa, cũng thở phào một hơi, chớp mắt với Tô Bách rồi đi vào phòng tắm.
Dư Sinh liếc Tô Bách vẫn đang ngồi trên giường, trong mắt đầy vẻ cảnh cáo cùng khó chịu, "Cậu ấy rất đơn thuần, đừng dùng mấy trò bịp đó của cậu lừa cậu ấy."
Tô Bách cười một tiếng, ánh mắt cũng lạnh băng nốt, "Không liên quan đến cậu."
Dư Sinh liếc Tô Bách, cau mày, nhàn nhạt nói: "Dùng mấy trò bịp đó, cũng chẳng có ích lợi gì."
Dứt lời đã xoay người xuống lầu.
Tô Bách im lặng hồi lâu, ngồi ở trên giường, kéo chăn lên, vùi mặt vào trong, hít một hơi thật sâu, khi ngửi được hơi ấm quen thuộc ấy, trong lòng mới nhẹ nhõm.
Hắn biết chứ, tâm tư bản thân đen tối, không đủ sạch sẽ, nhưng hắn có thể làm gì đây?
Hắn thích người này.
Làm sao có thể buông tay.
Tên trộm đã bắt được ánh sáng, sao có thể đặt nó trở lại.
Hắn chính là một kẻ bỉ ổi, chỉ muốn độc chiếm hơi ấm đó thuộc về riêng mình........
Tô Bách là người cuối cùng xuống lầu, Đường Uất Thanh ngồi trên bàn ăn, cắn đũa, thấy Tô Bách xuống lầu, cười vẫy tay với hắn, "Mau đến ăn sáng."
Sắc mặt Tô Bách dịu đi, "Ừ."
Dư Sinh vẫn đang lấy khăn ăn lau đũa, nhìn thấy Tô Bách kéo ghế ngồi xuống, anh lặng lẽ cau mày nhấc ghế đẩu cách xa ra, lộ vẻ ghét bỏ.
Đường Uất Thanh giải thích, "Dư Sinh mắc bệnh sạch sẽ, anh đừng để ý."
Ý cười trên mặt Tô Bách vẫn như cũ, "Không sao."
Dư Sinh hừ nhẹ một tiếng, may mà bữa sáng này trôi qua trong bình yên, nhưng Dư Sinh vẫn lạnh mặt như trước, lúc Đường Uất Thanh đặt đũa xuống, dì đến thu dọn bát đĩa, Dư Sinh mới mở lời.
"Bữa sáng cũng ăn rồi, cậu có phải nên về rồi không?" Dư Sinh nói.
Đường Uất Thanh ho khan một tiếng, kéo Dư Sinh, "Dư Sinh..."
Tô Bách trầm mặc một chốc, cũng không nói gì, chỉ là đứng lên, "Không sao, anh cũng nên về rồi, anh giặt sạch đồ xong sẽ trả lại cho em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!