Chương 3: (Vô Đề)

Editor: CO6TINY

Đây là lần đầu tiên Từ Phượng gặp người không sợ chết liên tục giẫm phải bãi mìn bày sẵn ra trước mặt thế này.

Vẻ mặt Từ Phượng có thể nói đã vô cùng sợ hãi, Tô Bách trầm mặc một hồi, sau đó cười nói: "Dễ nhìn?"

Đường Uất Thanh gật đầu, hai mắt sáng ngời, ngay cả thấu kính cũng không chắn được ánh sáng, "Ừ, rất đẹp trai."

Tô Bách cười, lông mày xinh đẹp hơi nhướng lên, mang theo vài phần không đứng đắn: "Cậu thích không?"

Từ Phượng:?

Đường Uất Thanh sửng sốt, đi theo ý nghĩ chân thực của mình, "Thích."

Từ Phượng vẻ mặt như thấy quỷ, hết nhìn Tô Bách lại nhìn sang Đường Uất Thanh, tự hỏi có phải Tô ca nhà mình bị ma nhập không trời.

Không phải đối xử với bạn học mới quá tốt đấy chứ.

Hơn nữa, cậu ta cứ cảm thấy cái điệu cười kia của Tô ca có hơi! kiểu ngọt ngấy quyến rũ người khác phạm tội ấy.

Từ Phượng cười khan một tiếng, cho rằng mình hẳn là suy nghĩ nhiều, "Thế này đi, lát nữa bọn tớ muốn đi ăn lẩu, cậu muốn đi cùng không?"

Đường Uất Thanh thực ra không quá thích loại hoạt động xã giao này, nhưng sau khi nghĩ lại, cậu nhìn về phía Tô Bách, "Cậu đi chứ?"

"Ừ.

" Tô Bách gật đầu.

"Vậy tôi cũng đi.

" Đường Uất Thanh cười.

Từ Phượng cảm thấy cả một bầu trời quỷ dị đang ở trước mắt mình.

Cậu ta vẫn luôn đinh ninh mình là kiểu vừa gặp ai đã có thể xưng huynh gọi đệ rồi, nhưng bây giờ nhìn thấy Tô Bách với Đường Uất Thanh, cậu ta mới thấy mình còn chưa đủ trình để so đâu.

Nhìn hai người này này, đây mới gọi là vừa gặp cứ ngỡ người xưa chứ.

Cứ như thể đã biết nhau từ trước ấy.

Từ Phượng tự lẩm bẩm một mình, cả bọn kéo nhau đến phố ẩm thực bên ngoài trường.

Ngay khi bước vào khu ẩm thực, cả khuôn mặt Từ Phượng đều phát sáng, "Cậu mới chuyển tới đây, để tớ nói cho cậu cái này, mì xào má Vương phải nói danh bất hư truyền, tiệm Malatang kia cũng khồng tồi, chủ quán chu đáo, bên trong lại sạch sẽ thoáng mát, Takoyaki ở đây, mỗi lần tớ ăn xong đều muốn ăn tiếp ấy."

Đường Uất Thanh một bên nghe Từ Phượng lải nhải, một bên rút điện thoại gửi tin nhắn.

Tô Bách nhìn thấy động tác của Đường Uất Thanh, "Sao thế?"

"Gửi tin nhắn về nhà, báo hôm nay không về ăn cơm.

" Đường Uất Thanh nói, lắc lắc điện thoại.

Điện thoại bị khóa, chỉ có thể nhìn thấy màn hình khóa, Tô Bách lại gần Đường Uất Thanh, nhìn màn hình điện thoại của đối phương.

"Mèo?"

Đường Uất Thanh sửng sốt, sau đó mỉm cười, "Ừm, đây là mèo do một người bạn hồi cấp hai của tôi nuôi, tính nết rất hoang dã, nhưng nó ngoan lắm."

Tô Bách dừng lại, "Bạn cấp hai, giờ vẫn còn liên lạc sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!