Chương 27: (Vô Đề)

Đường Uất Thanh sửng sốt, bài tiếp theo tự động phát ra khiến cậu tỉnh táo lại, nhưng đã ngoan ngoãn để Tô Bách kéo về sô pha.

Từ Phượng lại cầm micro lên, nhìn Đường Uất Thanh, "Uất ca, như cậu sao gọi là không biết hát được, quả thật hạ bệ tớ luôn rồi ấy!"

Phương Nhu dụi mắt ngáp dài, nghe xong liền trừng mắt nhìn Từ Phượng, "Cậu không hiểu đâu, yêu cầu của mỗi người với chính mình khác nhau cả đấy."

"Có người theo đuổi sự chuyên nghiệp, có người chỉ cần phát ra lời là được, người ta gọi là chênh lệch trong ca hát đấy."

Từ Phượng: "! "

Có điều Từ Phượng nhà ta dễ gì đâu xuống tinh thần, hỏi Tô Bách có muốn hát không, sau khi bị từ chối, lại bắt đầu cướp mic hú lên, giọng vịt đực lạc điệu xen lẫn tiếng mắng khàn cả tiếng của Phương Nhu, cứ như ở đây đang mở show diễn hề ấy.

"Từ Phượng! Cậu lại cướp lời của tớ!"

"Đã nói để tớ hát điệp khúc đâu! Bỏ mic xuống mau!!"

Đường Uất Thanh không khỏi bật cười, lại cảm thấy có hơi buồn ngủ, tiếp đó, một bàn tay bỗng duỗi ra, nhẹ nhàng ấn đầu cậu đặt lên vai.

Đường Uất Thanh hơi sửng sờ.

Giọng Tô Bách truyền khẽ bên tai cậu: "Nghỉ một lát đi."

Đường Uất Thanh chớp mắt, nhẹ nhàng đáp ừ, nhắm mắt lại trong không gian ồn ào nơi đây.

Giây sau đó, một bàn tay kề vào lỗ tai cậu, ngăn cách mọi tiếng động xung quanh đi, lông mi Đường Uất Thanh khẽ run lên, nhưng không mở mắt ra.

Chỉ có thể nghe thấy tiếng hô hấp nhẹ nhàng của người bên cạnh, hơi thở quen thuộc phả vào mũi, khiến cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Từ Phượng đang sôi nổi ca hát, đột nhiên phát hiện Phương Nhu im hơi lặng tiếng, trên mặt mang theo nụ cười kỳ quái, giật mình hỏi, "Nhìn gì đấy?"

Nụ cười trên mặt Phương Nhu ngay lập tức biến mất, ra hiệu cho cậu ta im lặng, sau đó chỉ về phía sô pha đằng kia.

Từ Phượng cũng nhìn sang, bắt gặp Uất ca của cậu ta không biết từ bao giờ đã tựa lên vai Tô ca ngủ say, Tô ca hơi nghiêng đầu, một tay khác áp nhẹ lên tai Uất ca.

Giống như cả hai đang chìm vào thế giới nhỏ của riêng mình vậy.

Dưới ánh đèn lèm nhèm tối mờ, hai người trông thật xứng đôi vừa lứa.

Phương Nhu nhỏ giọng nói: "Tớ hạnh phúc quá đi."

Hai mắt Từ Phượng sáng lên, cúi người lại gần, "Vì tớ à?"

"Không phải.

" Phương Nhu nháy mắt đờ mặt, nghĩ đến lỗ tai mình bị nhiễm độc nãy giờ, "Đương nhiên vì có thể ghép CP ở cự ly gần rồi."

Nội tâm Từ Phượng khóc thành chó, lẳng lặng đi tới góc tường vẽ vòng tròn.

Hát gần hai tiếng, tuy đa phần đều là Từ Phượng cầm mic tru một mình, nhưng nhìn chung vẫn rất vui vẻ, ngoại trừ cái giọng khàn đặc của Từ Phượng.

Đường Uất Thanh ngủ một giấc, lúc đi ra trời đã tối, bị gió đêm thổi qua làm choáng váng, hơi rượu vơi đi dần, đầu óc cũng tỉnh táo lại.

Từ Phượng giọng khàn đặc như vịt đực thở dài nói: "Mỗi ngày đều có thể vui vẻ như vậy thì tuyệt cú mèo."

Dứt lời, lại thở dài một hơi, lộ vẻ đời này không còn chi lưu luyến nữa, "Đáng tiếc, tận 18 trang đề tớ còn chưa động vào một chữ đây."

Nói đến đây, Đường Uất Thanh cũng ngớ người, "Tôi cũng chưa có làm."

Hai mắt Từ Phượng lập tức sáng rỡ, "Vậy chúng ta cùng hội rồi, có tới 18 trang, không biết có thể làm xong không đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!