Chương 24: (Vô Đề)

Editor: CO6TINY

Hướng dương?

Sao lại là hoa hướng dương?

Đường Uất Thanh khó hiểu.

Nhưng khúc đệm nhỏ này không khiến cậu để bụng, mặc dù cậu có chút tò mò tại sao Tô Bách lại nhắc đến hoa hướng dương, nhưng cũng chỉ nghĩ đơn giản Tô Bách thích loại hoa này thôi.

Bên diễn đàn trường đã lắng xuống, bình luận bên dưới video cũng chỉ còn lại những dòng mê trai của các cô nàng, không có bất hòa gì nữa.

Từ Phượng gọi điện sang, khóc như heo bị chọc tiết, "Uất ca huhuhu, may mà có cậu ở đây, tớ với Phương Nhu bắt tay chống lại bọn nó, mấy đứa kia quá quắt thiệc sự, miệng bẩn không chịu nổi!"

"Uất ca trâu bò! Cậu tốt thế này, chả trách Thượng đế để cậu mù mặt, ông ấy chắc hẳn muốn tránh cho cậu nhìn thấy miệng mồm bọn xấu xí đó đấy, hic huhuhu, Uất ca chắc chắn là bảo vật thần linh ban tặng rồi, anh chính là thiên sứ lòng em!"

Đường Uất Thanh: "! "

Không cần đâu.

Từ Phượng bên này khua môi múa mép đánh rắm cầu vồng tung cậu lên tận trời xanh, sau đó còn nói gì mà mình với Phương Nhu châu đầu khóc nấc nãy giờ.

Nhưng Đường Uất Thanh cảm thấy Phương Nhu có lẽ đang an ủi Từ Phượng khóc thành cún con thì đúng hơn.

"Cậu biết bên Tô Bách thế nào không?" Đường Uất Thanh hỏi.

"Tô ca?" Từ Phượng mang giọng mũi nói, "Tớ không biết, nhưng chắc chắn không đứa nào bắt nạt anh ấy được đâu, biết đâu chừng bọn nó giờ đang tự chuốc lấy phiền phức vào người rồi."

Đường Uất Thanh sửng sốt, "Vậy chúng ta có cần giúp một tay?"

"Không cần đâu, Tô ca rất rành mấy chuyện cỏn con này.

" Từ Phượng nói: "Không được rồi, tớ đi hỉ mũi cái đã."

Đường Uất Thanh: "! Mau đi đi."

Ngắt điện thoại.

Đường Uất Thanh có chút do dự với lấy di động, vốn cậu muốn gọi cho Tô Bách, nhưng cuối cùng vẫn chọn không gọi.

"Bánh trôi nhỏ!"

Giọng mẹ Liễu từ trên lầu truyền đến, sau đó là tiếng dép lê kêu xoạch xoạch trên mặt đất, cửa bị gõ, Đường Uất Thanh bó tay, biết chắc lão Đường đồng chí nhà mình lai tọc mạch rồi.

Cửa được mở ra, ngón tay mẹ Liễu đã hung hăng chọc vào trán Đường Uất Thanh.

"Trên mạng xảy ra chuyện lớn thế kia, còn không nói cho mẹ biết, nếu bố con không nói mẹ, có phải con muốn giấu nhẹm chuyện này với mẹ luôn không!" Mẹ Liễu tức giận.

Đường Uất Thanh bất đắc dĩ, "Không phải đã giải quyết xong rồi ạ? Cũng không phải chuyện gì to tát, chưa đến mức nghiêm trọng lắm."

"Sai trọng điểm rồi! Trọng điểm là con tìm bố con mà không tìm mẹ.

" Mẹ Liễu hừ lạnh một tiếng, "Có phải thấy mẹ không bì lại bố con chứ gì?"

Đường Uất Thanh: "! "

Mẹ Liễu nhìn biểu hiện của con trai, thấy cậu không khác gì mọi khi nên trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, "Mấy lời họ nói trên mạng đều vô nghĩa sáo rỗng, thời nào rồi, bố mẹ đều rất cởi mở."

Đường Uất Thanh nhìn Liễu Phương Phi, tự hỏi sao bà đột nhiên nhắc đến cái này, nhưng vẫn gật đầu, "Vâng, mẹ nói đúng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!