Editor: CO6TINY
Rạng sáng một giờ.
Video được tải lên.
Phần lớn giang cư mận cú đêm được nhấm nháp sớm nhất.
Đoạn video nháy hàng đã đăng lên trước đó, không ít người vẫn luôn hóng tập trong ngục tối này, suy cho cùng làm phim mà, ít nhiều gì cũng phải luôn gợi trí tò mò cho người khác.
Video bắt đầu với cảnh ánh nến lung linh lay động trên giá, âm thanh xiềng xích cọ sát vào nhau, còn có tiếng roi da nện mạnh vào da thịt, thấp thoáng có thể nhìn thấy bóng người yếu ớt bên trong.
Nam tử mặc áo choàng màu chàm chậm rãi đi vào, ống kính chỉ quay bóng lưng y, nhìn thấy rõ mái tóc dài đen nhánh như thác nước, còn có vòng eo thon thả kia.
"Dừng tay."
Tiếng roi ngừng lại.
Mí mắt nam tử bị xiềng xích treo lên run nhẹ, chậm rãi ngẩng đầu lên, trên mặt có vết máu ứ đọng, cong nhẹ môi cười, trong ngục tù tăm tối này như dát lên chút ánh sáng hút người vào đó, "Ngài đến rồi, thưa điện hạ."
Nam tử quay đầu đi ho khan hai tiếng, sắc môi tái nhợt không chút huyết sắc, nhưng lại chậm rãi tới gần ám vệ ném đá sau lưng y kia, tầm mắt thương hại xen lẫn đau xót, đưa tay phủ lên sườn mặt hắn, "Ngươi hận ta sao?"
"Hận! " Ám vệ khẽ cười một tiếng, rũ mắt xuống, "Sao không hận được."
Lại một tiếng ho khan dữ dội khác, so với ám vệ toàn thân bê bết máu kia dường như sinh mạng của tiểu hoàng tử này còn giống đèn lay lắt trước gió hơn, cứ ngỡ hơi dùng lực một chút thôi đã bẻ gãy y làm đôi.
"Phải.
" Tiểu hoàng tử tự giễu cười, giọng nói khàn khàn, "Nên hận."
"Ngươi rõ ràng cũng giống như ta, lẽ ra phải là hoàng tử tôn quý ngồi trên cao kia, nhưng lại bị ép đến nước nhà diệt vong, còn làm thuốc dẫn bị trói buộc, chẳng những không thể báo thù, còn phải lấy máu cứu ta."
"Người nên hận."
"Nhưng dù có hận ta đến mấy, ngươi cũng không thể chết được, người phải trông sạch sẽ mới phải."
Ánh nến lay động, xiềng xích phát ra tiếng va chạm, máy quay xoay chuyển.
Ám vệ toàn thân nhuốm máu được thả xuống, nhưng tay chân vẫn bị trói bằng xích sắt, cằm hắn bị nâng lên, một tay khác chậm rãi trút bỏ lớp y phục bê bết máu trên người hắn.
"Điện hạ cũng thật tốt với tôi.
" Ám vệ nặng nề thở ra, trên người toàn vết máu, nhưng trên mặt vẫn cười như thể phải thế.
"Máu của tôi có vị gì?"
"Ngài thích không?"
Ám vệ đưa tay ra, dùng ngón tay dính đầy máu xoa nhẹ lên môi người kia, đầu ngón tay như không đủ sức nắm lại được, nhẹ nhàng tiến khẽ vào trong, chạm lên hàm răng ấm áp của y.
Đôi môi nhợt nhạt nhuộm một màu đỏ tươi, giống như lớp son xinh đẹp nhất.
Một giây sau, y phục trên người ám vệ bị tháo mạnh xuống, dưới góc máy hơi rung, có thể nhìn thấy dái tai màu đỏ của hoàng tử.
Ống kính cuối cùng hạ xuống mái tóc bù xù rối tinh rối mù kia, nhưng đổi lại đã thay ra bộ y phục nhiễm máu kia, nhìn vào hệt quân tử thanh nhã phong thái oai vệ ngoài kia.
Tiểu hoàng tử ngồi xổm trước mặt hắn, vươn tay nâng mặt hắn lên.
"! ! Hận ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!