Chương 2: (Vô Đề)

Editor: CO6TINY

Mọi người đều cho là cả hai sắp lao vào đánh nhau, răm rắp nín thở.

Phải biết rằng Tô Bách ghét cay ghét đắng người khác hoa chân múa tay bàn tán về mặt hắn, càng ghét tợn người ta nói hắn xinh đẹp.

Xong đời rồi con ạ, học sinh mới sao lại giẫm phải cục mìn này kia chứ.

Đường Uất Thanh chỉ cảm thấy Tô Bách siết chặt tay tóm lấy cổ áo của cậu, cậu gần như thở không ra hơi, duỗi tay bắt lấy tay Tô Bách, hơi nhíu mày, môi hé mở, "Trước tiên thả ra được không? Tôi không thoải mái."

Tô Bách nhìn chằm chằm nam sinh trước mặt, ánh mắt quét qua môi cậu, quỷ dị trầm mặc chốc lát, "Cậu là Đường Uất Thanh?"

Đường Uất Thanh gật đầu, "Ừ."

Đường Uất Thanh khẽ mím môi, nếu đổi lại người khác túm chặt lấy cổ cậu thế này, cậu nhất định sẽ tức giận.

Nhưng mà--

Đường Uất Thanh nhìn gương mặt trước mắt, quả thật không cách nào giận được mà.

Dễ nhìn quá đi.

Đây là lần đầu tiên sau hơn mười năm cậu hiểu được hai từ "xinh đẹp" viết thế nào.

Tô Bách buông Đường Uất Thanh ra, quần chúng vây xem đều thở phào nhẹ nhõm, cũng may, may mà không xảy ra đổ máu, mô phật.

Có điều để mặt học sinh chuyển trường đặt lên bàn gân với Tô Bách, cũng không hề kém cạnh gì ấy chứ.

Nữ sinh trong lớp ám muội thay đổi ánh mắt, trong lòng có chút phấn khích, hai anh đẹp trai đều tụ hội tại đây, mấy đứa lớp khác chắc chắn ghen tị ùm bà làng lên cả rồi.

Từ Phượng cũng thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Không biết cũng không trách được, vả lại bạn học mới cũng không hề mang theo ác ý gì đâu, Tô ca mau ngồi đi."

Đường Uất Thanh vịn bàn đứng vững, sau đó kéo ghế ra, định ngồi xuống, nhưng Tô Bách lại lên tiếng, ánh mắt rơi vào trên mặt Đường Uất Thanh, "Tôi là Tô Bách."

Đường Uất Thanh sửng sốt, sau đó hai mắt hơi nhấp nháy, "Chào cậu."

Nghĩ đến hành động vừa rồi của Tô Bách, Đường Uất Thanh có chút bối rối, "Cậu ghét tôi sao?"

Tô Bách sửng sốt, nhìn lông mày Đường Uất Thanh nhíu lại, từ bên cạnh lấy ra một tờ giấy, đưa cho Đường Uất Thanh, "Không có, xin lỗi, vừa rồi tôi làm bẩn ghế của cậu rồi."

Quần chúng hóng hớt:?

Tô ca lúc nào tốt tính thế này hả trời, giẫm chân lên bàn người khác xong còn biết đưa giấy?

Cái này có gì khác đánh người xong rồi giúp gọi xe cứu thương chứ!

Đường Uất Thanh nhận lấy, ý cười lộ rõ trên khuôn mặt.

Tính phát triển của chuyện này nằm ngoài tầm tưởng tượng của mọi người, bất quá có thể chung sống hòa bình với nhau dưới một mái hiên, ai nấy vẫn vui mừng không thôi*.

Đường Uất Thanh ngồi xuống, Tô Bách dựa vào tường, trầm ngâm đánh giá Đường Uất Thanh.

Vừa rồi hắn ghì mạnh cổ áo Đường Uất Thanh, nên trên xương quai xanh của cậu hằn một vết đỏ, ánh lên làn da trắng nõn kia của đối phương trông vô cùng bắt mắt.

Tay Tô Bách khẽ cong lên.

Đường Uất Thanh cảm nhận được tầm mắt của Tô Bách, nhưng trước giờ cậu khá trì độn với cảm xúc của người khác, cũng không thấy có gì kì lạ, còn quay sang cười với hắn.

Mặc dù có chút xích mích trong lần gặp đầu tiên, nhưng tổng thể đều tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!