Chương 19: (Vô Đề)

Editor: CO6TINY

Một tiếng "Anh trai" kia khiến Đường Uất Thanh nhớ lại những chuyện khi còn bé.

Gặp gỡ Tô Bách, thực ra có chút xíu ngoài ý muốn.

Ngõ Fengche* mười một năm trước.

Lúc đó còn chưa phát triển như bây giờ, được lót ngói bích lưu ly tinh xảo, mang lại hơi thở xưa cũ cổ kính, thoạt nhìn toàn bộ đều là các căn nhà sập xệ thấp lè tè bao bọc xung quanh, ngay cả đường đi cũng lồi lõm đủ thứ ổ gà ổ vịt, tùy tiện đi qua một con hẻm nhỏ, chính là khu phố ẩm thực, khắp nơi nồng đậm hương vị dầu ớt cay xè gay mũi.

Lúc Đường Uất Thanh lên năm, cậu theo Liễu Phương Phi sang đây, thăm thú quê nhà của bà ra sao.

Bé Đường Uất Thanh đi theo sau mông Liễu Phương Phi, giống như cục bánh trôi tròn vo, ngoan ngoãn túm ống tay áo của Liễu Phương Phi.

Thời tiết vô cùng nóng nực, bé có chút khát.

Liễu Phương Phi gặp lại người quen cũ năm nào, liền sáp lại trò chuyện vui vẻ với người ta quên cả trời đất.

Bé Đường Uất Thanh cúi đầu, nhìn mặt đất bị ánh mặt trời ánh lên trắng sáng, không khỏi nheo mắt lại.

Một lúc sau, bé mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc lướt qua mình, theo phản xạ chạy lắt nhắt sau mông người ta.

Không biết qua bao lâu, bé đổ mồ hôi đầy đầu, cau mày khóc, "Mẹ ơi, con muốn uống nước."

Người trước mặt không hề đáp lại, phớt lờ bé.

Đường Uất Thanh tăng âm lượng, "Mẹ ơi, con khát!"

Người phụ nữ phía trước ngạc nhiên quay lại, mang theo chất giọng địa phương đặc sệt, "Đứa nhỏ con ai đây? Sao lại chạy theo dì?"

Bé Đường Uất Thanh trong nháy mắt sững sờ.

Sau đó, mới nhận ra mình nhận lầm người.

Lại ngẩng đầu nhìn quanh bốn phía--

Không biết.

"! "

Một thực tế phũ phàng bày ra trước mặt, bé lạc đường rồi.

Người phụ nữ đầy nghi hoặc nhìn Đường Uất Thanh, sau đó xoay người rời đi.

Bé Đường Uất Thanh chớp chớp mắt, còn bé tẹo thế thôi đã cố gắng bảo mình phải thật bình tĩnh, mày mò tìm đường trở về.

Nhưng ở đây có quá trời hẻm nhỏ, chưa đi tới đâu, bé lại phát hiện mình lạc đường nữa rồi.

Bé nhìn vết nứt trên tường, mím chặt môi, đè cái mũi cay xè của mình, lúc định chuẩn bị đến đồn cảnh sát, bé bỗng nghe thấy một tiếng khóc nức nở bé tí ở đâu đó.

Bé Đường Uất Thanh:?

Vì tò mò, bé nghi ngờ đi về hướng đó, vừa qua khúc cua đã nhìn thấy một em gái đang ngồi bên đường, hai mắt đỏ hoe.

Bé Đường Uất Thanh chững lại, đi qua, vô cùng thân thiết nói, "! Em không sao chứ?"

"Em gái" ngẩng đầu lên, lộ ra đôi mắt biếc trong vắt to tròn, em gái dùng sức lau nước mắt, biệt nữu quay đầu đi, không nói gì.

Bé Đường Uất Thanh tuy tuổi còn nhỏ, nhưng bé biết mình nên bao dung với em gái, còn phải cưng chiều em hơn nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!