Chương 17: (Vô Đề)

Editor: CO6TINY

Sau bữa cơm này, hai bên gia đình đã rất quen thuộc với nhau, Đường Uất Thanh nhìn Liễu Phương Phi vô cùng tự nhiên dắt tay Hoắc An ra khỏi nhà hàng, mặt đầy ý cười.

Như thể chị em sinh đôi vậy.

Không kìm lòng được, cậu chụp một tấm gửi sang cho bố.

[Bánh trôi nhỏ: Địa vị của lão đồng chí có hơi nguy hiểm rồi đấy ^^]

[Cha già:? ]

Đường Uất Thanh cười khẽ, cất điện thoại vào.

Phương Nhu trao đổi phương thức liên lạc với Đường Uất Thanh cùng Tô Bách, bọn họ cũng không ghét nữ sinh này, dù sao chỉ là thông tin liên lạc thôi, xem lá gan của Phương Nhu, có cho cô cũng không dám tùy tiện quấy rầy bọn họ là cái chắc rồi.

Trời sắp tối, để Phương Nhu tự mình về không ổn lắm, Liễu Phương Phi liền đề nghị đưa cô về.

Phương Nhu được cưng mà sợ*, từ chối liên tiếp, vẫn bị kéo lên xe.

Đường Uất Thanh ngồi ở ghế lái phụ, Tô Bách cùng Hoắc An hình như có chuyện cần nói, không đi cùng bọn họ.

Phương Nhu co quắp ngồi trên xe, vừa nhìn đã biết gia đình cô không với tới rồi.

Điện thoại Đường Uất Thanh kêu lên.

[S Bách: Về tới nhà nhớ báo tôi.]

Đường Uất Thanh nhìn vào điện thoại, khóe miệng khẽ cong lên.

[Bánh trôi: Được.]

Phương Nhu đang tám chuyện về chuyến đi cứ ngỡ như mơ hôm nay với hội chị em, vừa lo lắng vừa có chút khấp khởi mừng thầm.

Nhà Phương Nhu cũng không xa đây lắm, Liễu Phương Phi ghé vào ven đường, giọng điệu thân thiết nói, "Vậy cháu vào cẩn thận, chú ý an toàn."

Phương Nhu liên tục gật đầu, ngại ngùng nhìn Đường Uất Thanh.

Lông mày Liễu Phương Phi khẽ nhúc nhích, trong lòng sáng tỏ.

Con trai mình tuy không có mắt nhìn*, nhưng cũng không kìm được vẻ đẹp trai lai láng của nó.

Một cô gái nhỏ mang trái tim thiếu nữ vì ai đó rung động cũng là chuyện dễ hiểu.

Ý cười trên mặt Liễu Phương Phi càng sâu, "Sao vậy?"

Các ngón tay của Phương Nhu khẽ móc vào nhau, dưới ánh đèn đường, trông cô dịu dàng lại thanh tú, lộ ra chút e thẹn.

"Chuyện đó..." Phương Nhu nhìn Đường Uất Thanh, bắt gặp đôi mắt trong sáng sạch sẽ của cậu sau thấu kính, khí chất dịu dàng đó khiến mặt cô càng đỏ tợn.

Liễu Phương Phi thầm nghĩ cô bé này cũng khá nhút nhát đấy, chắc là do có mặt mình ở đây rồi, do đó vô cùng quan tâm nói, "Có cần dì tránh mặt một lúc không?"

Phương Nhu giật mình, cô vội xua tay, "Không, không cần đâu ạ."

Đường Uất Thanh khó hiểu: "Có chuyện gì sao?"

Phương Nhu lúc này mới cúi đầu, "Cái đó...! có thể cho tớ xin phương thức liên lạc của Từ Phượng được chứ?"

Đường Uất Thanh sửng sốt, "Từ Phượng?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!