Editor: CO6TINY
Từ Phượng cười khúc khích cả ngày trời, cứ mỗi lần video làm mới xong, cậu ta lại cười toe toét muốn banh cả miệng.
Đến cả lão Ngô nhìn vào cũng biết Từ Phượng có chuyện vui, lúc lên lớp còn nói đùa, hỏi cậu ta có phải trúng xổ số rồi không.
Từ Phượng đã mở video này đến lần thứ một nghìn lẻ một lần rồi.
Đập ngay vào mắt là bóng nến đèn lồng trong cung điện lay lắc, ánh sáng ám mờ, chuỗi ngọc đỏ thẫm từ từ lay động.
Máy ảnh từ từ di chuyển xuống dưới, thiếu niên cuộn tròn trên giường siết chặt vạt áo trước ngực, mày co rút lại, tóc trên trán tán lạn, môi đỏ mọng khẽ hé mở, thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng hừ nhẹ trong họng.
Mái tóc xõa tung trên giường, khiến thiếu niên trông càng đáng thương gầy yếu.
Cơ thể co quắp lại tựa tranh cuộn.
Chỉ riêng cảnh này thôi cũng khiến người ta tim đập chân run.
Chẳng biết qua bao lâu, cửa sổ đột nhiên bị gió thổi tung, một nam nhân mặc đồ đen lặng lẽ xuất hiện trong phòng, mang theo cái mát mẻ của màn đêm.
Trong phòng yên tĩnh chốc lát, nam nhân cứ thế nhìn chằm chằm người trên giường, qua một lúc, hắn rạch lấy lòng bàn tay mình, phút chốc kề sát lại gần thiếu niên.
Khoảng cách gần đến mức tưởng chừng như họ sắp hôn nhau tới nơi.
Nhưng cuối cùng cái gì cũng không có, hắn chỉ đưa lòng bàn tay lại gần, ánh mắt khó hiểu nhìn thiếu niên đang liếm nhẹ lòng bàn tay mình như một con thú nhỏ yếu ớt.
Dưới cái nhìn lờ mờ đáng thương của thiếu niên, nam nhân duỗi tay ra chà xát môi cậu, mang theo cảm xúc không rõ.
Giọng nói hơi khàn phát ra rõ ràng từ trong tai nghe.
"Còn dính này."
Màu sắc của cả video là tông tối, duy chỉ có đèn lồng trong cung điện là sáng rỡ, nhưng nhìn vào không hề kì lạ.
Hai người đứng bên nhau, giống như một tảng đá ngầm ẩn dưới mặt nước im ắng, mang theo gai nhọn sắc bén, nhưng các góc của nó tựa như đều bị mài mòn, chỉ chực chờ thời cơ bùng phát*.
Rõ ràng không có bao nhiêu lời thoại, nhưng một cảnh như vậy cũng đủ khiến người ta cảm thấy căng thẳng bức bối.
Từ Phượng che mặt, mình nhất định là thiên tài!
Nếu không, làm sao có thể đào được hai bảo vật này!
Nếu kịch bản của cậu ta được ba điểm, vậy bảy điểm còn lại đều dựa hết vào hai người.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, lượt truy cập đã lên tới một triệu.
Tất nhiên, ít nhiều cũng nhờ hiệu ứng đập tiền của Tô Bách.
Nhưng Từ Phượng nhìn số lượng fans hâm mộ bay vèo vèo ở hậu trường, vui mừng xen lẫn sợ hãi, bắt đầu bồn chồn đứng ngồi không yên.
Điều quan trọng nhất là, fans hâm mộ bắt đầu ồn ào muốn xem phần tiếp theo.
Cậu ta thực sự không ngờ rằng, kịch bản mình viết không hề có xuyên sách, chả có tương ái tương sát, cũng không có tình tiết gây hài gì cả, cự nhiên có thể hot.
Cùng lúc đó, Đường Uất Thanh cũng đang xem video.
Ở phân cảnh nhìn thấy Tô Bách đột nhiên tới gần mình, rõ ràng cậu đang cách màn hình điện thoại, nhưng lại cứ có cảm giác đang đặt mình vào tình cảnh lúc đó.
Từ góc độ của người ngoài cuộc, không phải tự cậu sinh ra ảo giác lúc đó Tô Bách thực sự đã dựa vào quá gần, nếu cậu hơi di chuyển một chút, chưa biết chừng sẽ chạm vào môi Tô Bách.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!