Chương 1: (Vô Đề)

Editor: CO6TINY

Trong con hẻm hẻo lánh ẩm ướt, thỉnh thoảng lại truyền đến vài tiếng kêu rên, xen lẫn tiếng nắm đấm nện lên da thịt.

Nam sinh ngã xuống đất, trên mặt tím xanh một mảng, nhưng vẻ hung hăng không hề bớt đi, dữ tợn trừng mắt nhìn người trước mặt, "Tô Bách, *** mẹ mày, mày có gan thì đánh chết tao đi!"

Trước mặt, nam sinh thân thể thon dài lười nhát tựa vào một bên, mái tóc dưới ánh nắng ánh lên màu nâu nhạt, trời sinh đã có cặp mắt đào hoa, nhưng giữa ấn đường đều ẩn ẩn tia sắc lạnh, tựa như một chú mèo kiêu sa, đang ngẩng cao đầu đuôi nâng lên ve vẩy, vết máu hằn trên khóe môi, tuy xinh đẹp nhưng lại khiến người ta phải lạnh sống lưng.

"Thế sao?" Tô Bách cười nhạo, "Mày cho là tao không dám?"

Tô Bách nheo mắt, tiện tay nhặt thanh gỗ dưới chân lên, đi về phía nam sinh kia.

Nam sinh lo lắng nuốt nước miếng ừng ực, "Mày, mày không dám!"

Tô Bách cười, "Cứ thử coi sao."

Tô Bách giơ gậy lên, có tiếng gậy lao vun vút xé trời, nện mạnh xuống đầu nam sinh kia.

Nam sinh sợ hãi hét lên, ôm chặt đầu co rúm cả người lại, toàn thân phát run.

Nhưng cây gậy không nện xuống, bên tai truyền đến tiếng cười châm biếm, hắn tiện tay ném nó xuống đất, lăn được hai vòng rồi nằm im.

Nam sinh ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy bóng lưng Tô Bách rời đi, mặt mày xanh đỏ lẫn lộn.

Đệt.

!

Đường Uất Thanh đứng trong lớp 11/3.

Cảm nhận hơn bốn mươi cặp mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm mình.

Với tư cách học sinh chuyển trường, cậu thấy mình cứ như sinh vật mới lạ được mọi người vây quanh chiêm ngưỡng vậy.

Chủ nhiệm lớp là một người đàn ông trung niên đầu hói phóng khoáng, là chủ nhiệm lớp cũng kiêm chức giáo viên dạy Văn lớp cậu.

Từ lúc Đường Uất Thanh từ văn phòng đến lớp học, ông vẫn luôn lải nhải càm ràm suốt từ nãy đến giờ không kéo da miệng lại được, trong trí nhớ của Đường Uất Thanh, trình độ cằn nhằn của người này đã có thể đạp mẹ cậu xuống đài, vinh quang chễm chệ ngồi lên vị thứ nhất rồi.

Vả lại sau khi đưa cậu vào lớp xong, lực chú ý đã cao chạy xa bay, hiển nhiên đã quên mất cậu còn đứng lù lù ở đây.

Đầu sỏ đắc tội chính là chỗ trống đằng kia.

"! Bây giờ đã lã học kì 2 lớp 11 rồi, qua nghỉ hè các em đều là bậc đàn anh đàn chị trong cái trường này, phải trưởng thành hơn đi chứ, không thể cứ cà lơ cà phất như bây giờ mãi được.

" Thầy Ngô trợn trừng mắt vỗ bàn, "Cái kiểu giống như Tô Bách kia suốt ngày dẫn đầu trốn học! Đây chính là vấn đề về thái độ!"

"Thành tích tốt thì có thể trốn tiết sao, thời gian bây giờ chính là sinh mạng, bất cứ lúc nào cũng sẽ có người bắt kịp, không thể cứ kiêu căng tự mãn hoài thế này được!"

Đường Uất Thanh sắc mặt bình tĩnh nhìn cả lớp, tầm mắt giống như rơi vào khoảng không trống rỗng.

A! chán quá.

Thầy Ngô còn đang tiếp tục phê bình bạn học Tô Bách kia.

Đường Uất Thanh quan sát từng khuôn mặt bên dưới, cảm giác như đang nhìn hàng loạt tấm card giống nhau như đúc.

Cậu mù mặt bẩm sinh, nhìn ai nấy đều giống y chang nhau, không hề có ngoại lệ.

May ra những năm này cũng coi như quen rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!