Chương 283: (Vô Đề)

◎ Hóa ra đây là tương tư ◎

Hàng chục triệu người điên cuồng chạy về phía lối thông. Lúc ban đầu khi lựa chọn bước vào dị thế giới này, họ cuồng nhiệt bao nhiêu, thì giờ đây họ tuyệt vọng bấy nhiêu.

Đã vài năm trôi qua kể từ khi dị thế giới mở ra. Với những đợt tiên phong đầu tiên và dòng người không ngừng đổ vào sau đó, cộng thêm sự dẫn dắt có ý đồ của Hắc Đoàn Đoàn, trong mấy năm qua, nhân loại từ thế giới thực đã xây dựng được không ít căn cứ tại các tiểu thế giới.

Có người đã coi nơi này là ngôi nhà thứ hai. Do có các chuỗi lợi ích khổng lồ gắn kết, nhiều người chọn định cư và dự định sống lâu dài tại đây.

Giờ đây lối thông sắp đóng lại, đồng nghĩa với việc ranh giới giữa dị thế giới và thế giới bên ngoài sẽ bị phong tỏa. Họ có thể sẽ không bao giờ quay về thực tại được nữa. Những người nhận được tin tức đều hớt hải lao về phía lối thông.

Thế nhưng tốc độ của họ sao có thể sánh được với lũ quái vật đang cản đường và chực chờ ăn thịt họ?

Và đương nhiên, ở đây còn có một thứ quái vật khổng lồ hình vòng cung màu trắng còn đáng sợ hơn cả lũ quái vật kia. Thân hình của con quái vật trắng này đã xuyên suốt tất cả các tiểu thế giới, bao vây lấy họ. Mà lối thông thì còn quá xa, việc họ muốn chạy đến đó ngay lập tức là điều không thể.

Trong phút chốc, tiếng khóc than vang trời, tiếng thóa mạ sắc lẹm vang lên không ngớt.

Có kẻ mắng Bạch giáo sư tuyệt tình tuyệt nghĩa, kẻ mắng Bạch Đoàn Đoàn là quái vật, là mầm họa. Họ oán giận, cáo buộc, oán trời trách đất nhưng duy nhất không hề trách cứ bản thân mình. Tuyệt vọng và bi thương bao trùm hết tiểu thế giới này đến tiểu thế giới khác.

Làn sương đen kịt tràn ra từ cơ thể những người này, Hắc Đoàn Đoàn vui sướng hấp thụ những năng lượng tiêu cực đó. Nó cảm nhận được sức sống bùng nổ trong cơ thể mình. Tất cả đều do nhân loại cung cấp. Hắc Đoàn Đoàn tận hưởng sự sụp đổ của trời đất này.

Còn sinh vật khổng lồ hình vòng cung màu trắng kia vẫn miệt mài nuốt chửng lũ quái vật. Sau khi bị nó nuốt mất, lũ quái vật không bao giờ xuất hiện trở lại, như thể quái vật trên khắp vùng trời đất này đã bị sinh vật trắng kia thanh tẩy sạch sẽ.

Hắc Đoàn Đoàn có chút bối rối. Rõ ràng nó vẫn cảm nhận được lũ quái vật vẫn còn đó, sao giờ lại biến mất hết rồi?

Tất cả là tại cái tên nhân loại đó, chỉ vì hành động tự tiện của hắn, tạo ra một vật chứa kỳ lạ làm nó giờ đây hoàn toàn không nhìn thấu được Bạch Đoàn Đoàn nữa. Hắc Đoàn Đoàn có chút giận dữ.

Tuy nhiên, nó không giận Bạch Đoàn Đoàn. Nó vẫn rất kiên nhẫn chờ đợi Bạch Đoàn Đoàn ăn no. Chờ Bạch Đoàn Đoàn ăn no rồi, nó sẽ có thể cùng cậu vui vẻ chơi đùa.

Lũ quái vật không còn nữa, những người vốn đang tuyệt vọng và than khóc chợt nhận ra quái vật đã biến mất. Ban đầu họ ngẩn ngơ, cảm thấy thật khó tin, nhưng rất nhanh sau đó tâm thái họ thay đổi chóng mặt.

Họ lại bắt đầu cuồng hoan. Không còn quái vật, nơi này trở nên an toàn. Dù không ra ngoài được, họ vẫn có thể sống tốt. Đây là điều đầu tiên những kẻ này nghĩ tới sau khi thoát chết. Phải nói rằng, nhân loại thực sự là một chủng tộc có khả năng sinh tồn vô cùng mãnh liệt, có thể xoay chuyển tâm thái chỉ trong chớp mắt.

Sương đen tan biến.

Sương trắng bao quanh. Bên trong vô số tiểu thế giới được sinh vật khổng lồ trắng bao bọc, sương trắng bốc lên, chẳng mấy chốc trước mắt mọi người chỉ còn là một màu trắng xóa. Họ chỉ nhìn thấy lẫn nhau, không thấy trời, không thấy đất. Ngay cả những tòa nhà, kiến trúc của tiểu thế giới cũng tan chảy trong màn sương.

Đây là một thế giới trắng xóa.

Hắc Đoàn Đoàn thu mình vào một góc nhỏ. Nhìn màn sương trắng mênh mông và không gian nhỏ hẹp, cảm giác quen thuộc ngày nào lại ùa về.

Có phải Bạch Đoàn Đoàn đã trở lại không?

Hắc Đoàn Đoàn tràn đầy mong đợi nghĩ thầm. Nó nhớ về thuở ban đầu, khi nó và Bạch Đoàn Đoàn gặp nhau lần đầu tiên, cảnh tượng cũng giống hệt thế này. Thế giới sương trắng mênh mông này chính là thế giới của Bạch Đoàn Đoàn.

Nhân loại đứng trong sương trắng vô cùng ngơ ngác và hoang mang. Họ đột nhiên không biết mình đang ở đâu, đầu óc cũng mờ mịt như thể sương khói đã len lỏi vào não bộ, khiến họ không thể suy nghĩ, không thể nhớ về quá khứ, cũng không thể lo cho tương lai. Họ chỉ đứng đó, ngẩn ngơ và vô định.

Từng nhóm người bị sương trắng ngăn cách, sống như những xác không hồn, từ bỏ tư duy, từ bỏ tình cảm, tê dại và mất đi sức sống của sinh mệnh.

Trong suốt thời gian bị sương trắng bao vây, chuyện này vẫn tiếp tục diễn ra. Trong thế giới trắng xóa ấy, thời gian mất đi ý nghĩa. Không biết đã bao lâu trôi qua, đột nhiên, giữa hư không tĩnh lặng, từ sâu trong màn sương trắng dày đặc vang lên tiếng còi tàu báo hiệu vào ga rất lớn.

Tiếng còi hú cũng vang lên theo. U u u~ Keng tơng keng tơng, uỳnh uỳnh~

Những âm thanh này giống như những hồi chuông cảnh tỉnh, đánh thức nhân loại đang ngủ vùi trong sương trắng. Sau đó, họ thấy giữa thế giới trắng xóa đột nhiên xuất hiện một nhà ga hỏa xa vô cùng nổi bật.

Nhà ga này cao lớn và rộng rãi đến kinh ngạc, sức chứa hành khách cũng vô cùng lớn. Rõ ràng họ đang ở những tiểu thế giới khác nhau, nhưng lúc này ai nấy đều có thể nhìn thấy nó. Họ thấy cửa an ninh, cửa kiểm soát vé, và sâu hơn nữa là phòng chờ.

Sau đó, những con người đã mất đi tư duy và trí nhớ trong sương mù tỉnh lại. Khi nhìn thấy nhà ga này, thông tin đầu tiên họ tiếp nhận trong đầu là: Xe lửa vào ga rồi, họ phải lên xe, lên xe là có thể về nhà.

"Về nhà! Về nhà!" "Chúng ta có thể về nhà rồi!" "Mau lên xe đi, muộn là xe chạy mất!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!