Chương 7: (Vô Đề)

Đương nhiên, ước nguyện rõ ràng chẳng có tác dụng gì cả.

Khi Dương Tuyết Ý co người lại trong ghế hạng phổ thông trên chuyến bay trở về nước, hồi tưởng lại dáng vẻ ung dung, thư thái của Ứng Quân lúc đi qua làn ưu tiên để vào khoang thương gia, cô vẫn cảm thấy tức đến nghiến răng nghiến lợi.

Vì để kịp chuyến bay mà cô suýt nữa đã chạy đến mức hộc máu.

Lý Quân Tín cùng đám khách mời dự đám cưới vẫn còn đang nghỉ dưỡng ở Nhật Bản, đáng tiếc là Dương Tuyết Ý chỉ được nghỉ phép có hạn, mà ngày mai công ty lại tổ chức tiệc tất niên nên cô chỉ có thể cùng Kiều Thiến Thiến, người đã hoàn thành nhiệm vụ chụp ảnh hậu kỳ cùng nhau bay về nước trước.

Ứng Quân là bác sĩ nên chắc chắn cũng không tiện nghỉ phép quá lâu.

Thế là xui xẻo thay, cô lại bị xếp chung chuyến bay về nước với cái tên đáng ghét đó.

Chỉ tiếc là cùng là con người nhưng lại khác số phận.

Đối với những đãi ngộ của khoang thương gia, Dương Tuyết Ý đúng là thèm thuồng đến đỏ mắt. Nhưng Ứng Quân lại chẳng hề tỏ vẻ khoe khoang hay đắc ý gì cả, trái lại anh ta rất bình tĩnh, điềm nhiên đến mức khiến người ta càng thêm chột dạ. Ngồi khoang thương gia đối với anh chẳng khác nào chuyện ăn cơm uống nước, chỉ đơn giản là một phần trong cuộc sống thường ngày của một công tử nhà giàu mà thôi.

Khi Dương Tuyết Ý còn đang lặng lẽ xếp hàng ở cuối dãy người dài dằng dặc trong khoang phổ thông, thì Ứng Quân đã sớm lên máy bay trước một bước.

Ngay sau đó là tiếng tin nhắn báo đến từ điện thoại của Dương Tuyết Ý.

Cái ảnh đại diện màu đen đó, vẫn như mọi khi khiến người ta bực mình đến phát cáu ————

[Xem ra tôi không xui xẻo rồi, còn cô thì cũng chẳng gặp may.]

[Lần sau ước nguyện thì thực tế một chút đi.]

"….."

Trên đời này sao lại có người đàn ông đáng ghét đến thế chứ?

Sau khi lên máy bay, lúc Dương Tuyết Ý đứng dậy đi vệ sinh, tiếp viên hàng không vừa hay vén tấm rèm ngăn giữa khoang thương gia và khoang phổ thông. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cô lướt thấy sườn mặt nghiêng lạnh nhạt của Ứng Quân —

Tên đáng ghét này, dù đang ở trên máy bay thì tư thế ngồi vẫn thẳng tắp như cột cờ, như thể sợ người khác không biết mình là học bá sống dậy vậy. Anh còn đeo một cặp kính gọng vàng mảnh, có lẽ để tiện xem tài liệu trên máy tính bảng, trông vừa lạnh lùng, vừa ra vẻ trí thức, lại càng khiến người ta thấy ngứa mắt.

Điều đó càng khiến anh ta trông giống một tên cặn bã đội lốt tri thức.

Ngay lúc này, tên "cặn bã mang vẻ ngoài tri thức" ấy đang ung dung chống cằm bằng một tay, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, làn da trắng trẻo, móng tay sạch sẽ, hình dáng tròn đều —— Đó là một đôi tay chưa từng vướng bụi trần, cũng chưa từng nếm trải thất bại.

Trong lúc vô tình cử động, chiếc đồng hồ Patek Philippe đắt đỏ trên cổ tay anh khẽ lộ ra một góc, như hé mở một chi tiết nhỏ bé nhưng cũng đủ để nhìn thấy cuộc đời giàu sang mà anh đang sống.

Ứng Quân toàn thân cứ như một món hàng hiệu xa xỉ trưng bày sau tủ kính trong cửa hàng đắt đỏ ———— dù biết rõ không thể sở hữu, nhưng cũng không cản nổi người ta dừng lại chiêm ngưỡng.

Dương Tuyết Ý tin chắc anh ta chẳng xứng với vẻ ngoài đó, nhưng điều đó hoàn toàn không làm giảm đi cái "giá trị tăng thêm" mà anh ta mang lại, như thể một thương hiệu cao cấp, tự thân đã có hiệu ứng định giá vượt trội.

Kiều Thiến Thiến rõ ràng đã rơi vào cái bẫy "giá trị ảo" này, chỉ cần liếc nhìn gương mặt của Ứng Quân thêm vài lần, cô nàng đã mất sạch nguyên tắc và dễ dàng tha thứ cho anh ta một cách không cần điều kiện ————

"Anh ta thật sự đẹp trai đến mức chấn động lòng người! Dù tớ chỉ tiện tay bấm máy chụp đại một tấm thì cũng thấy ngập tràn khí chất, không có góc chết, không có tấm nào bị lỗi luôn ấy!"

Dương Tuyết Ý khịt mũi đầy khinh thường: "Có phải anh ta cưới đâu, cậu có chụp đẹp đến mấy thì anh ta cũng không trả cậu đồng nào."

"Chụp anh ta đẹp thế này, lỡ sau này anh ta cưới cũng tìm tới mình chụp thì sao?"

"Thế thì cậu cứ chờ đi." Dương Tuyết Ý mặt đầy không tán thành, "Cậu tự xem lại mấy tấm chụp ấy, bắt khoảnh khắc bao nhiêu lần mà nét mặt anh ta vẫn như một. Ghép thêm dòng caption thì chắc chắn là kiểu — "Thiếu gia đã lâu không cười nữa rồi". Không biết người khiến thiếu gia nhà họ Ứng cười rốt cuộc đang ở đâu. Có khi cả đời này anh ta cũng không biết cười là gì luôn đấy."

"Thôi bỏ đi, đừng nói về Ứng Quân nữa," nhận ra Dương Tuyết Ý cực kỳ phản cảm mỗi khi nhắc đến anh ta, Kiều Thiến Thiến liền biết điều đổi chủ đề, "Còn Lý Quân Tín thì sao? Giờ tình hình thế nào rồi?"

"Mọi thứ đều suôn sẻ." Chủ đề này cuối cùng cũng khiến Dương Tuyết Ý phấn chấn lên đôi chút, "Đã bước sang giai đoạn giả vờ từ chối nhưng thật ra là mời gọi rồi."

Tuy bị Ứng Quân đuổi ra khỏi nhà thờ, nhưng trong họa lại có được phúc, hành động ấy lại vô tình k*ch th*ch mạnh mẽ bản năng thương hoa tiếc ngọc của Lý Quân Tín.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!