Chương 49: (Vô Đề)

Hứa Hân Nhiên chọn một nhà hàng Âu khá sang trọng tên là Sides, giá trung bình mỗi người cũng khá cao. Dương Tuyết Ý ngồi trong đó có chút không thoải mái, thật ra cô không mấy thích đồ ăn phương Tây.

Điều khiến cô càng thêm lo lắng là cô thật sự không hiểu Hứa Hân Nhiên đột nhiên hẹn cô ăn tối là muốn nói chuyện gì. Tuy hai người tính ra là đàn anh đàn em cùng trường, nhưng trước đây hoàn toàn không quen biết. Giờ lại còn là mối quan hệ cấp trên cấp dưới, Dương Tuyết Ý thực sự cảm thấy hơi căng thẳng.

Đối diện chỗ ngồi của cô, "kẻ gây chuyện" đang ngồi nghiêm chỉnh, dáng vẻ tao nhã cắt từng miếng bít tết, chỉ trò chuyện dăm ba câu xã giao với Dương Tuyết Ý.

May mà cả hai đều tốt nghiệp từ cùng một trường đại học, nên khi bắt đầu nói về mấy thầy cô "quái dị" hồi đó hay những truyền thuyết kỳ lạ trong phòng học ôn thi cao học, Dương Tuyết Ý cũng dần thoải mái hơn, cảm thấy gần gũi hơn không ít.

Và cũng chính lúc đó, Hứa Hân Nhiên cuối cùng cũng đi thẳng vào vấn đề —

"Hôm nay hẹn em ra ngoài ăn cơm, thật ra là có một chuyện tôi muốn nhờ em giúp."

"Em có quen Mạnh Thừa Vân đúng không? Trước đây tôi từng thấy cô ấy ăn cơm cùng với em."

Dương Tuyết Ý hơi sững người, còn chưa kịp trả lời thì Hứa Hân Nhiên đã cúi mắt xuống, đi thẳng vào vấn đề: "Tôi muốn nhờ em giúp tôi theo đuổi cô ấy."

…..

Hứa Hân Nhiên nói ngắn gọn rõ ràng và đi đúng trọng tâm. Lúc này Dương Tuyết Ý mới chợt hiểu ra, tuy Hứa Hân Nhiên đúng là "đào hoa khắp nơi", nhưng Mạnh Thừa Vân lại là người đặc biệt nhất trong số những học trò anh từng dạy ———— vì Mạnh Thừa Vân từng theo đuổi anh.

Và anh cũng chưa từng quên cô học trò tên Mạnh Thừa Vân ấy, thật ra từ lâu trước đây anh đã thầm có tình cảm với cô rồi.

Chỉ là khi đó Hứa Hân Nhiên vẫn tay trắng, nên không có đủ dũng khí để bắt đầu mối quan hệ với Mạnh Thừa Vân có xuất thân trong gia đình giàu có, nên anh đã chọn cách né tránh tình cảm ấy. Giờ đây, khi sự nghiệp đã ổn định, anh không muốn bỏ lỡ cô thêm lần nào nữa.

"Những năm qua anh vẫn luôn tìm cô ấy, nhưng có lẽ thái độ của anh khi đó đã làm cô ấy tổn thương. Sau khi ra nước ngoài, cô ấy đã đổi hết thông tin liên lạc, như thể muốn cắt đứt hoàn toàn với quá khứ vậy."

Nghe anh nói xong, Dương Tuyết Ý cũng đáp lại rất chân thành: "Anh Hứa, theo như em biết thì hiện tại Mạnh Thừa Vân vẫn độc thân, đang làm trợ lý tại studio ảnh của một người bạn em. Cô ấy rất thích chụp ảnh. Nếu có chỗ nào em giúp được thì tất nhiên em sẽ cố, nhưng thật ra em với cô ấy cũng không thân lắm, nên khả năng hỗ trợ anh cũng có hạn thôi ạ."

"Không sao đâu, như vậy là đủ rồi. Ít ra còn hơn anh tự mò mẫm một mình."

Tin Mạnh Thừa Vân vẫn còn độc thân rõ ràng khiến Hứa Hân Nhiên phấn chấn hẳn lên, anh còn đặc biệt gọi một chai rượu vang khá đắt để mở.

Hứa Hân Nhiên không vòng vo, sau khi thẳng thắn bày tỏ ý định của mình cũng không tiếp tục xoáy sâu vào chủ đề Mạnh Thừa Vân nữa, mà biết điểm dừng đúng lúc và chuyển sang nói chuyện khác. Để bày tỏ lòng cảm ơn, anh hào phóng chia sẻ một vài thông tin tiên tiến trong lĩnh vực dịch thuật y học hiện nay ———

"Ngay cả lĩnh vực dịch thuật chuyên ngành như y học hiện nay cũng đang chịu ảnh hưởng rất lớn từ AI. Chỉ cần có đủ dữ liệu đầu vào, sớm muộn gì AI cũng sẽ đạt được đột phá lớn trong mảng dịch thuật y học."

"Ngành nghề đang thay đổi, chúng ta cũng phải thay đổi theo. Tuy nhiều công việc sẽ dần biến mất theo sự phát triển của khoa học kỹ thuật, nhưng sự tiến bộ của công nghệ và phát triển kinh tế cũng sẽ mang đến cơ hội mới. Ví dụ như lần này anh đi công tác nước ngoài, phát hiện mấy năm gần đây các công ty dược trong nước rất chịu chi cho việc nghiên cứu thuốc mới.

Nhiều doanh nghiệp bỏ ra khoản tiền lớn để làm thử nghiệm lâm sàng đa trung tâm toàn cầu, tuyển nhiều bệnh nhân châu Âu, Mỹ vào nhóm thử nghiệm để đảm bảo dữ liệu có thể vượt qua vòng xét duyệt của FDA tại nước sở tại. Ai cũng đang nhắm tới miếng bánh thị trường quốc tế. Và trong quá trình đưa thuốc ra nước ngoài, nhu cầu về dịch thuật y học thực sự rất lớn."

……

Thực tế thì trước đây khi còn làm ở công ty cũ, Dương Tuyết Ý đã tích lũy không ít kiến thức về quy trình đăng ký thuốc khi phụ trách phần dịch thuật hướng dẫn sử dụng và thông tin hồ sơ đăng ký. Cô là người ham học hỏi, ngoài việc đã nắm rõ quy trình đăng ký thuốc trong nước, cô còn chủ động tìm hiểu thêm quy trình đăng ký thuốc ở nước ngoài thông qua các đồng nghiệp được cử đi công tác tại các quốc gia khác.

Vì vậy, cô đặc biệt hứng thú với chủ đề mà Hứa Hân Nhiên nhắc đến về việc các công ty dược trong nước bơi "ra biển lớn". Đang chăm chú lắng nghe thì bất ngờ cô nhận được cuộc gọi từ Ứng Quân.

"Dương Tuyết Ý."

Đầu dây bên kia, giọng của Ứng Quân trầm thấp, ngập ngừng một chút rồi có phần ngượng ngùng nói: "Anh quên mang theo chìa khóa rồi."

Có lẽ vì lại quên mang chìa khóa nên tâm trạng không tốt, giọng điệu của Ứng Quân cũng hơi cứng nhắc: "Em đang ở đâu? Bao giờ thì về nhà?"

"Em đang ở nhà hàng Sides, cách nhà cũng hơi xa một chút. Giờ em đang bận chút việc, chắc chưa về ngay được đâu! Anh đến quán cà phê dưới nhà ngồi đợi trước nhé! Em về sẽ tới tìm anh!"

Dương Tuyết Ý định nói rằng điện thoại sắp hết pin, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì chiếc điện thoại đã "phản chủ", tắt nguồn luôn vì cạn pin.

Không hiểu Ứng Quân bị làm sao nữa, dạo này cứ luôn hậu đậu, anh đã quên mang chìa khóa mấy lần rồi!

Dương Tuyết Ý thầm nghĩ, lần tới nhất định phải đổi sang khóa vân tay hoặc khóa mã số cho xong, đỡ phải để Ứng Quân cứ thỉnh thoảng lại quên mang chìa khóa rồi gọi mình. Mà lạ là lần nào gọi cũng đúng lúc cô đang có hẹn nói chuyện quan trọng với người khác!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!