Chương 48: (Vô Đề)

Ứng Quân cũng không rõ tại sao mọi chuyện giữa mình và Dương Tuyết Ý lại thành ra như thế này. Anh cũng biết rõ bản thân mình như vậy thật sự là quá thiếu tự trọng, vì không thể có được tình cảm của Dương Tuyết Ý, nên dù chỉ còn giữ mối quan hệ thể xác, anh vẫn cam tâm chịu đựng.

Tuy rằng anh vẫn còn chút "giá trị lợi dụng" đối với Dương Tuyết Ý, nhưng cô lại chẳng hề phụ thuộc vào anh. Cô luôn mạnh mẽ, quyết đoán, làm việc thì toàn tâm toàn ý, có bạn bè, có mạng lưới mối quan hệ xã hội riêng. Rõ ràng Ứng Quân là người quen biết cô lâu nhất, là người sống cùng cô lâu nhất, vậy mà lại phát hiện mình chính là kẻ đứng ngoài lề, là người khó chen chân nhất vào cuộc sống của cô.

Nghĩ đến việc Dương Tuyết Ý cười tươi như thế với người khác, lòng Ứng Quân khó chịu không tả nổi.

Cô chưa từng cười với anh như vậy bao giờ.

Chỉ chơi vài trận bóng bầu dục cờ với mấy người kia thôi mà, đã thân thiết đến mức nói chuyện không dứt sao? Lẽ nào đúng như người ta nói, "hòa thượng đến từ nơi khác tụng kinh hay hơn", nên cô mới tỏ ra thân thiện với bọn họ hơn?

Ứng Quân rất khó kiểm soát cảm xúc của mình. Trong cái thời tiết nóng nực này, đối diện với căn phòng trống rỗng không một bóng người ngoài mình ra, anh chỉ thấy một nỗi ấm ức không sao tiêu hóa nổi.

Cầu dao điện bị hỏng, trời lại nóng thế này, buổi tối mà không có điều hòa thì thật sự không chịu nổi. Dương Tuyết Ý lại rất sợ nóng, nên gần như ngay lập tức, Ứng Quân chạy đến văn phòng quản lý tòa nhà, nhờ người thợ điện chưa tan ca đến kiểm tra.

Một cầu dao bị hỏng, người thợ điện thay cái mới rất nhanh, điện và điều hòa đều được khôi phục không lâu sau đó.

Ứng Quân biết mình không nên như vậy, nhưng sau khi tiễn người thợ về, nhìn đồng hồ xong, anh vẫn không kiềm chế nổi mà gọi điện cho Dương Tuyết Ý.

Không hiểu sao, lời nói dối lại buột miệng mà ra một cách tự nhiên đến thế.

May mà dù sao thì anh và Dương Tuyết Ý cũng đã quen biết nhau mười năm, Dương Tuyết Ý vẫn còn chút lương tâm. Cô rất lo lắng, rất sốt ruột cho sự an nguy của anh, nên đã lập tức từ chối lời mời của cuộc vui thứ hai, quyết định quay về nhà ngay.

Ứng Quân cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nghĩ rằng cuộc gọi vừa rồi của mình là đúng đắn, Dương Tuyết Ý vẫn biết phân biệt nặng nhẹ, biết đâu là chuyện quan trọng hơn.

Tất nhiên, anh gọi điện cũng là vì muốn tốt cho Dương Tuyết Ý mà thôi, mấy tên con trai chơi bóng cờ kia thì chẳng ra sao, tầm thường mà lại tự tin thái quá, đi chơi tiếp tăng hai với họ đúng là lãng phí thời gian sống. Mà ăn uống quá nhiều như vậy, buổi tối Dương Tuyết Ý kiểu gì cũng sẽ mất ngủ, đến lúc đó kéo theo cả anh cũng không ngủ ngon được.

Ứng Quân cảm thấy việc mình nghĩ ra một cách hợp lý để ngăn chặn chuyện này xảy ra là hoàn toàn chính đáng.

Sau đó, mọi chuyện xảy ra như nước chảy bèo trôi, chính anh cũng không hiểu vì sao lại thành ra như vậy.

Dương Tuyết Ý chẳng nhiệt tình với anh bao nhiêu, hình như còn đang tức giận, nói chung là chẳng để ý gì đến anh cả, thế là anh đành phải giở chút thủ đoạn với điều hòa.

Trước đây, Ứng Quân từng thấy mấy câu chế giễu lan truyền trên mạng kiểu như "con người thậm chí còn không thể đồng cảm nổi với chính mình của vài giây trước" và chỉ cười khẩy, chẳng bận tâm. Nhưng bây giờ, anh lại thực sự thấm thía sự tinh tế của ngôn từ đó.

Mấy tháng trước, bản thân anh chưa bao giờ tưởng tượng được rằng có một ngày mình lại phải dùng đủ mọi mưu mẹo, thậm chí không còn chút tự trọng nào, phải dùng "mỹ nam kế" để thu hút sự chú ý của Dương Tuyết Ý.

Những hành vi mà trước kia anh từng cho là nhục nhã, mất mặt, chẳng đáng ngẩng đầu ra ngoài xã hội, giờ đây anh lại thực hiện một cách không chút gánh nặng tâm lý.

Thủ đoạn bẩn thỉu hay không chính đáng ư? Ứng Quân đã chẳng còn muốn bận tâm nữa.

Quan tâm nhiều như vậy để làm gì? Người mà không cần sĩ diện thì vô địch thiên hạ, trước hết là cứ để mặt cái đã, rồi hẵng tính sau.

Tất nhiên, đôi khi chỉ cần nghĩ kỹ một chút, cũng sẽ cảm thấy phiền muộn và bi thương, cảm thấy bản thân giống như một tên hề vậy.

Là do trước đây anh đối xử với Dương Tuyết Ý quá tệ, nên bây giờ mới bị số phận trừng phạt sao?

Ứng Quân rất ít khi cầu nguyện, vì anh không tin việc cầu nguyện có thể thay đổi được điều gì. Nhưng trong chuyện này, hiếm hoi lắm anh mới từng ngu ngốc mà thầm ước một lần, sau một lần uống rượu, anh đã ước rằng ông trời có thể cho anh một cơ hội làm lại từ đầu, quay về năm Dương Tuyết Ý mười lăm tuổi. Anh thề sẽ cư xử thật tốt, đối xử tốt với Dương Tuyết Ý, để cô sẽ không còn ghét anh đến mức này nữa.

Thật tiếc là điều ước tất nhiên chẳng linh nghiệm gì.

Mỗi lần nhìn thấy Dương Tuyết Ý thản nhiên nói rằng không thích mình, Ứng Quân đều phải gắng gượng rất nhiều mới kiềm chế được cảm xúc.

Dương Tuyết Ý dường như đã loại anh ra khỏi danh sách những người có thể bắt đầu một mối quan hệ nghiêm túc, còn Ứng Quân thì bị xếp vào hạng "chơi cho vui cũng được". Anh cố gắng thay đổi, nhưng dường như thế nào cũng không thể xoay chuyển được tình thế.

Nỗi đau vì không cam lòng dần gặm nhấm anh. Ứng Quân cũng muốn chấm dứt mối quan hệ không lành mạnh này, nhưng mỗi khi nhìn thấy gương mặt của Dương Tuyết Ý, anh lại chẳng thể nhớ nổi điều gì, tay chân cứ như có suy nghĩ riêng, không thể kiểm soát. Dương Tuyết Ý giống như một cục nam châm, còn anh thì bị cô hút về phía mình, không khác nào một quy luật tự nhiên không thể cưỡng lại.

Đôi lúc, anh cũng rất muốn ghét Dương Tuyết Ý.

Rõ ràng không thích anh, nhưng lại chẳng hề do dự mà đưa hết 60 nghìn tiền tiết kiệm cho anh, sợ anh ngại ngùng không rành luật nên xin nghỉ làm để đi gặp luật sư cùng anh, nghe người khác nói xấu anh sau lưng thì lập tức dũng cảm đứng ra bênh vực, rõ ràng chẳng giàu có gì mà vẫn làm bộ như "phú bà" đưa anh tiền chi tiêu trong nhà, bản thân bị dị ứng mà vẫn cố gắng dùng lông chó để làm một chú chó Roy nhỏ bằng len cho anh…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!