Chương 45: (Vô Đề)

Ứng Quân cứ thế rời khỏi phòng, ngược lại Dương Tuyết Ý thì từ trạng thái mơ màng vì buồn ngủ lại trở nên tỉnh táo vì rượu, tâm trạng bối rối mãi không thể bình ổn.

Cô kéo chăn lên che kín mặt, tim đập dồn dập, liền nhẹ nhàng đặt tay lên ngực, như thể muốn xoa dịu trái tim đang xao động.

Cô thầm nghĩ, may mà cô không xui xẻo đến mức gặp phải một người đàn ông đã qua tay người khác.

Nhưng chuyện của Mạnh Thừa Vân là thế nào?

Chuyện này vẫn chưa kết thúc đâu.

Dương Tuyết Ý có phần căm ghét bản thân vì phản ứng chậm chạp lúc đó, lẽ ra vừa rồi phải nhân đà thắng thế mà truy hỏi đến cùng, không để lỡ mất cơ hội.

Bây giờ đã bỏ lỡ cơ hội, nếu lại nghiêm túc tìm Ứng Quân để hỏi riêng, thì lại giống như cô quá để tâm đến anh vậy.

Dương Tuyết Ý hít một hơi thật sâu, quyết định vào phòng tắm tắm một cái.

Chuyện ngày mai để ngày rồi mai tính.

Một lúc sau, cuối cùng cô cũng thấy người nhẹ nhõm, thay bộ đồ ngủ rộng rãi, rồi lại thả mình xuống giường như trút hết sức lực.

Dương Tuyết Ý vốn cũng không uống nhiều rượu nên chỉ hơi say nhẹ, sau khi tắm xong thì hoàn toàn tỉnh táo lại.

Cô lại không ngủ được.

Không biết đã lật qua lật lại bao lâu, tiếng Ứng Quân đang tắm trong phòng tắm bên cạnh vang vọng, anh cũng đang tắm.

Chốc lát sau, tiếng động lại im bặt.

Dương Tuyết Ý lại trở mình mấy lần, nhưng vẫn khó mà chợp mắt được.

Khung cảnh Ứng Quân bất đắc dĩ cúi đầu cài khuy áo cho Dương Tuyết Ý vẫn hiện rõ trong tâm trí, lúc đó cô chỉ cần nhẹ nhàng giơ tay lên là có thể chạm vào đầu anh.

Khoảnh khắc đó, khuôn mặt trầm tĩnh của anh ở ngay trước mắt, thanh tú và lạnh lùng, nhưng lại rất dịu dàng.

Dương Tuyết Ý biết mình nên lý trí và bình tĩnh, nhưng không thể tránh được việc vẫn bị cảm xúc dao động vì Ứng Quân.

Chỉ còn biết trách trái tim yếu đuối của mình, mỗi lần đều đập nhanh đến vậy.

Dương Tuyết Ý trằn trọc nằm trên giường, không biết có phải là do bị ảnh hưởng của rượu hay không, mà cô cảm thấy có phần hoang mang, cũng hơi buồn bã, không rõ lúc này Ứng Quân đang mang tâm trạng thế nào, liệu anh có vì cô mà tim cũng đập nhanh như vậy không?

Có lẽ là không.

Thế rồi cô lại cảm thấy hơi tiếc nuối.

Và cũng vào lúc này, bên phòng bên cạnh vốn yên tĩnh bỗng vang lên tiếng chuông điện thoại đột ngột, nhưng gần như ngay khi tiếng chuông vừa reo, Ứng Quân đã lập tức bắt máy.

Đã muộn thế này rồi, ai còn gọi điện cho Ứng Quân vậy? Chẳng lẽ bệnh nhân trong bệnh viện có chuyện khẩn cấp sao?

Dương Tuyết Ý biết mình không nên thế, nhưng vẫn không kiềm chế được mà vểnh tai lên nghe, thế rồi cô nhanh chóng hối hận vì hành động của mình.

Giọng Ứng Quân rất nhỏ, nhưng hai phòng ngủ này vốn được ngăn cách bằng vách gỗ, cách âm rất kém, nên Dương Tuyết Ý vẫn nghe được những từ khóa ——————

"Mạnh Thừa Vân, em…"

Chẳng trách tiếng chuông vừa reo một tiếng là anh đã nghe máy! Hoá ra là cuộc gọi của Mạnh Thừa Vân!

Dương Tuyết Ý không kiềm được mà cắn chặt góc chăn, cảm giác những suy nghĩ lung tung vừa mới ngừng lại bỗng như con tàu mới dừng ga, lại hú còi chuẩn bị khởi hành trở lại.

Đáng tiếc cô càng không muốn nghe, trong buổi đêm yên tĩnh, dù giọng của Ứng Quân đã rất nhỏ, nhưng lại càng trở nên rõ ràng hơn, bất chấp mọi thứ như dòng nước biển tràn ngược ập vào tai Dương Tuyết Ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!