Dương Tuyết Ý xưa nay luôn là người rất dễ thỏa mãn, đến khi tới quán thịt nướng ăn được xiên thịt cừu nướng, tâm trạng cô đã khá hơn nhiều, không còn quá dao động vì Ứng Quân nữa.
Rõ ràng Ứng Quân vốn không phải là bạn trai cô, dù anh có muốn thắng vì lý do gì thì Dương Tuyết Ý cũng không tiện can thiệp, nên thật ra cô cũng không quá khó chịu, chỉ là thấy anh ta không ra gì mà thôi.
Ngược lại, Mạnh Thừa Vân có lẽ vì bị quyết định của Ứng Quân làm cho mất mặt, nên dù đứng trước mâm lẩu nghi ngút khói thơm phức, cô cũng chẳng buồn động đũa, chỉ ăn vài miếng khoai tây nướng rồi đứng dậy đi thẳng đến nhà vệ sinh.
Sau khi vận động tiêu hao quá nhiều năng lượng, Dương Tuyết Ý thực sự cảm thấy đói. Đợi đến khi bị Kiều Thiến Thiến kéo lại trò chuyện một lúc, lại còn ăn thêm khá nhiều đồ nướng, cô mới chợt nhận ra Mạnh Thừa Vân vẫn chưa quay lại, mà không biết từ lúc nào Ứng Quân cũng đã biến mất.
Lúc đầu Dương Tuyết Ý cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. Tiệm đồ nướng này được bày theo kiểu quán cóc, buổi tối trời mát mẻ nên cả nhóm ngồi ở chỗ ngoài trời. Vì ăn hơi no nên cô đứng dậy định đi vòng ra phía sau nhà hàng để rửa tay. Thế nhưng khi đi ngang qua hành lang tre xanh bên ngoài tiệm nướng, cô bỗng nghe thấy giọng nói của Ứng Quân.
Cũng chính lúc này, Dương Tuyết Ý mới chậm hiểu ra lý do tại sao Mạnh Thừa Vân và Ứng Quân lại biến mất cùng lúc một trước một sau trong khoảng thời gian dài như vậy.
Dưới ánh trăng nghiêng nghiêng dịu dàng tỏa sáng, bóng cây đung đưa nhẹ nhàng trước rặng tre, làn gió đêm thoảng qua tạo nên khúc nhạc nền xào xạc đầy ám muội. Phía trước rừng tre là những hòn non bộ được bài trí khéo léo, và đằng sau những tiểu cảnh ấy, ngoài bóng dáng cao lớn của Ứng Quân, chính là Mạnh Thừa Vân, cô gái có khí chất vô cùng tương hợp với anh.
Dương Tuyết Ý thề là cô không cố ý nghe trộm, nhưng đường đến nhà vệ sinh chỉ có mỗi lối đi này mà thôi.
Hai người đứng trước rặng tre rõ ràng đang mải mê trò chuyện, nên hoàn toàn không nhận ra bóng dáng của Dương Tuyết Ý đang khuất lấp sau những hòn non bộ.
"Có chuyện gì vậy? Anh không nói là đang ở ghép với nam sao? Còn không chịu để em đến chơi nữa, hóa ra là anh ở chung với nữ à?"
Giọng nói của Mạnh Thừa Vân vừa thân mật lại vừa đầy chất vấn: "Anh với Dương Tuyết Ý có quan hệ gì vậy? Em vốn đang định hỏi anh đây. Hôm nay là ngày đầu tiên em làm trợ lý, vậy mà trong studio của sư phụ lại thấy ảnh cưới anh chụp với cô ấy. Anh phủ nhận cô ấy là bạn gái cũ, nhưng cuối cùng lại có cả ảnh cưới? Thế thì quan hệ của hai người là gì? Không lẽ… là vợ cũ?"
Khác hẳn với Dương Tuyết Ý, giọng điệu chất vấn của Mạnh Thừa Vân hướng tới Ứng Quân tràn đầy sự tự tin và thẳng thắn đến mức không cần giấu giếm.
Đây là kiểu câu hỏi mà bạn bè bình thường sẽ hỏi nhau sao?
Vì vậy, cho dù hiện tại Ứng Quân và Mạnh Thừa Vân chỉ là bạn thân, nhưng giọng điệu và mức độ thân thiết trong câu hỏi của Mạnh Thừa Vân rõ ràng đã vượt qua ranh giới bạn bè thông thường.
Có lẽ Ứng Quân đã giấu không nói về mối quan hệ giữa Dương Tuyết Ý và anh, nên giọng điệu của Mạnh Thừa Vân nghe ra có chút bất mãn, thậm chí còn pha lẫn sự chất vấn trực diện.
Dương Tuyết Ý tự mỉa mai bản thân, chẳng phải phim truyền hình nào cũng quay cảnh này sao? Nữ chính và nam chính luôn có một khoảng thời gian mập mờ dài đằng đẵng, đặc biệt là nữ chính, chưa chắc đã nhận ra ngay được trái tim mình, phải đợi đến khi có tác nhân bên ngoài tác động đến, ví dụ như ghen tuông mù quáng thì mới xác định rõ tình cảm với nam chính.
Vậy là chẳng phải bây giờ cô đã trở thành "tác nhân bên ngoài" giữa Ứng Quân và Mạnh Thừa Vân sao? Giống như bảo vệ tình yêu đứng gác canh cho họ vậy?
Quả nhiên, ngay sau đó vang lên là giọng nói trầm thấp của Ứng Quân: "Không phải bạn gái cũ, cũng không phải vợ cũ, Dương Tuyết Ý chính là con gái của dì giúp việc trước đây trong nhà."
Những lời còn lại, Dương Tuyết Ý cũng không muốn nghe nữa. Cô thì tính là gì chứ? Dù sao đến cuối cùng cũng chỉ là con gái của người giúp việc mà thôi.
Lần này thì Dương Tuyết Ý thực sự không vui rồi. Kìm nén nỗi khó chịu và nghẹn ngào trong lòng, cô sầm mặt và mím chặt môi lại, rồi nhanh chóng rời đi.
Ăn đồ nướng thì phải uống bia mới đúng, lẽ ra cô nên nghe lời Kiều Thiến Thiến mà uống một chút mới đúng, có khi cảm giác lâng lâng say nhẹ do cồn có thể xoa dịu được tâm trạng hiện tại của cô.
**
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Mạnh Thừa Vân trên sân bóng bầu dục cờ, Ứng Quân đã biết chắc là sẽ không có chuyện gì tốt đẹp xảy ra.
Lo sợ Mạnh Thừa Vân không giữ miệng nói linh tinh, anh liền quyết đoán nhắn tin cho cô ấy yêu cầu giấu chuyện hai người, giả vờ như không quen biết nhau. Nhưng quả nhiên, đến lúc ăn tối thì cuối cùng Mạnh Thừa Vân vẫn không kìm được.
Ăn đồ nướng được nửa chừng, cô ấy liên tục nhắn tin dồn dập cho Ứng Quân trên WeChat —
[Anh! Anh biết rõ em không ăn thịt cừu mà còn kéo em đi ăn đồ nướng! Trời đất chứng giám, đặc sản của quán này toàn là thịt cừu xiên que không à! Anh muốn em chết đói đấy à!]
[Anh cũng không ăn đồ nướng mà? Chẳng phải anh vẫn hay kêu là đồ nướng không chỉ không tốt cho sức khỏe, mà ăn xong quần áo còn bám mùi khó chịu sao!]
[Dương Tuyết Ý làm sao vậy? Cả buổi anh cứ nhìn chằm chằm cô ấy thế, để em đi nói chuyện với cô ấy được không?]
…..
Ứng Quân thật sự không chịu nổi nữa, anh đành phải gọi Mạnh Thừa Vân ra phía sau rừng trúc của quán đồ nướng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!