Chương 41: (Vô Đề)

Nụ hôn của Ứng Quân lúc đầu rất đỗi thuần khiết, nhưng dần dần hương vị trong đó bắt đầu thay đổi.

….

Dương Tuyết Ý hoảng hốt, hoàn toàn mất bình tĩnh trong những nụ hôn chạm nhẹ của Ứng Quân. Bầu không khí nghiêm túc lúc nãy, với những lời khuyên nhủ và thuyết phục, đã tan biến không còn dấu vết. Mọi thứ như thể từ một bộ phim chính kịch bỗng chốc chuyển sang một thước phim tình cảm… không mấy đứng đắn.

"Ứng Quân."

Trong khoảnh khắc ngắt quãng giữa những nụ hôn, cô cố gắng th* d*c gọi tên Ứng Quân, rất muốn nói với anh rằng tối nay… mình không cần.

Thế nhưng có lẽ vì quá cảm kích số tiền sáu vạn đúng lúc như vị cứu tinh, Ứng Quân gần như muốn lập tức lấy hành động đáp lại ân tình trong việc "chữa mất ngủ" ấy. Dương Tuyết Ý còn chưa kịp phản ứng, liền cảm thấy một làn hơi mát mẻ lan đến trước ngực…

Mà đây… lại đang ở phòng khách!!!

Ứng Quân thì lại mặt mày thản nhiên, ung dung nói: "Không phải em bảo tối nay lại mất ngủ sao?"

Anh nhìn Dương Tuyết Ý rồi bình thản nói: "Anh cố tình quay về sớm đấy… hiện giờ cũng cũng về rồi mà."

"Tối nay em không cần anh sao? Hay là sợ chuyện phong bao 6 vạn làm anh… mất phong độ?"

Ứng Quân giải thích rất nghiêm túc mà cũng thẳng thắn, anh nắm lấy tay Dương Tuyết Ý trực tiếp đặt lên người mình, dùng hành động để chứng minh rằng quả thật… không hề bị ảnh hưởng. Giọng anh trầm khàn mang theo hơi thở nặng nề: "Sẽ không ảnh hưởng đâu."

…..

Dương Tuyết Ý dĩ nhiên biết mình nên lên tiếng dừng lại, nhưng lý trí… thật sự chẳng còn sót lại bao nhiêu.

Cô tự thuyết phục bản thân rằng, sau biến cố gia đình, ba của Ứng Quân không cần anh nữa, mẹ anh cũng không cần anh nữa, nếu ngay lúc này cô cũng từ chối anh, liệu anh có cảm thấy… mình thật sự chẳng hề được ai cần đến nữa không?

Vì vậy, vào lúc này… cô không thể từ chối anh. Cô phải cần anh, phải để anh cảm thấy mình quan trọng, cho anh một chút tự tin, một nơi để bấu víu vào.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, Dương Tuyết Ý nhìn thấy trong đôi mắt nóng rực của Ứng Quân dường như ánh lên sự mong đợi. Cô càng thêm tin tưởng, mặc dù lúc này Ứng Quân mím môi không nói lời nào, nhưng anh đang mang theo một khát khao mãnh liệt, chờ đợi cô… cần đến anh.

Thất tình lục dục là bản năng con người, Dương Tuyết Ý cũng khó mà thoát khỏi tục lẽ ấy. Nhìn Ứng Quân như món quà dâng tận cửa trước mắt mình, sợi dây lý trí trong đầu cô đã sắp căng đến cực hạn, chực chờ… đứt tung bất cứ lúc nào.

Giằng co giữa lý trí và cảm xúc, cuối cùng Dương Tuyết Ý lựa chọn thành thật với lòng mình. Cô cắn răng rồi khẽ nói ra tiếng: "Cần!"

Cô cần anh thì sao chứ! Chẳng lẽ như vậy… cũng không được sao?

…..

Rất nhanh, Dương Tuyết Ý đã bị Ứng Quân hôn đến mức hoàn toàn mất phương hướng, đầu óc choáng váng như bay lên mây. Cô suýt chút nữa tin rằng… sáu vạn kia coi như khỏi trả cũng được, chỉ riêng cái "dịch vụ" anh đang cung cấp bây giờ thôi, cũng đã quá đáng giá, thậm chí… còn nên thưởng thêm cho anh một chút tiền tip mới đúng!

Tuy nói là "có vay có trả", nhưng Dương Tuyết Ý luôn cảm thấy… dường như chính mình mới là người nhân lúc người ta gặp khó mà chen vào. Lợi dụng lúc Ứng Quân túng thiếu, sa sút tinh thần, cô khoác lên hành động của mình cái vỏ bọc là "giúp cô chữa mất ngủ", rồi nhân lúc anh yếu mềm nhất về mặt tinh thần, dùng sáu vạn đồng mua lấy lòng biết ơn của anh, từ đó khiến Ứng Quân cam tâm tình nguyện dâng hiến bản thân, mặc cô tùy ý sai khiến.

Chỉ là Dương Tuyết Ý không ngờ Ứng Quân lại biết ơn đến vậy, đến mức suốt cả đêm đều ra sức "báo đáp", ra sức đến mức khiến Dương Tuyết Ý cảm thấy sáu vạn tệ tiền "f*ck you money" kia, đúng là được sử dụng một cách hoàn hảo đúng theo nghĩa đen của nó…

Ứng Quân đúng là cũng không bị ảnh hưởng gì, phong độ ổn định, thậm chí còn có phần tiến bộ, so với ba lần trước thì chủ động hơn hẳn, sức lực cũng mạnh hơn một chút…

Dương Tuyết Ý không nhịn được phải ôm mặt, xem ra đúng là có tiền thì con người sẽ hư hỏng, bản thân cô cũng chỉ mới có sáu vạn tiền tiết kiệm mà đã bắt đầu hư hỏng, đắm chìm trong sắc đẹp của nam nhân rồi!

Cô không kìm được mà nghĩ, sau này nếu tiết kiệm được sáu mươi vạn thì cô sẽ hạnh phúc đến mức nào chứ.

**

Luật sư Ngô đã là cố vấn pháp lý của Ứng phu nhân hơn hai mươi năm, Ứng Quân gần như là đứa trẻ mà ông nhìn lớn lên từ nhỏ.

Gia đình họ Ứng từng gặp biến cố, nhưng sau khi kết hôn, Ứng phu nhân vẫn luôn có những khoản đầu tư và tài sản độc lập. Dù ly hôn với Ứng tiên sinh cũng sẽ không ảnh hưởng nhiều đến mức sống của bà và Ứng Quân, dù sao thì Ứng Quân cũng không có sở thích xa xỉ gì đặc biệt.

Trước khi ra nước ngoài giải khuây, Ứng phu nhân đã sớm sắp xếp ổn thỏa cho đứa con trai duy nhất, có ý định giao một phần tài sản cho Ứng Quân quản lý, và để luật sư Ngô chuẩn bị thủ tục pháp lý cho việc chuyển giao tài sản.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!