Chương 40: (Vô Đề)

Ứng Quân nói được làm được, anh quay về rất nhanh.

Thế nhưng đối với Dương Tuyết Ý, từng phút giây chờ đợi đều dài đằng đẵng như cả thế kỷ.

Khi anh cuối cùng cũng mở cửa bước vào, người phủ đầy bụi gió, Dương Tuyết Ý vốn đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sofa liền không kiềm chế được mà gần như theo phản xạ bật dậy. "Ứng Quân! Sao anh về chậm thế!"

Thực ra chỉ mới nửa tiếng trôi qua, nhưng Ứng Quân không cãi lại, chỉ nhẹ giọng nói xin lỗi: "Xin lỗi."

Chính câu xin lỗi này lại khiến Dương Tuyết Ý càng thêm ấm ức, vì vụ việc liên quan đến bệnh nhân kia mà giờ đây anh đã quen với việc dễ dàng nhận lỗi như vậy sao?

Ứng Quân của ngày trước, đừng nói là xin lỗi, đến cả một câu giải thích cũng thường không buồn nói.

"Anh xin lỗi cái gì? Có lỗi gì đâu mà xin!"

Ứng Quân khựng lại một chút, rồi dời ánh mắt đi chỗ khác: "Tôi đi tắm cái đã."

"Không cần tắm!"

Anh đang nghĩ đi đâu vậy chứ! Chẳng lẽ cô là yêu nữ háo sắc chắc?

Dương Tuyết Ý lập tức thanh minh rõ ràng: "Tôi gọi anh về không phải vì chuyện đó."

Giọng cô nghiêm túc đầy phẫn nộ: "Anh hẹn người ta là để bàn chuyện vụ nhận hối lộ kia đúng không?"

Ứng Quân rõ ràng khựng lại một chút, giọng anh trầm xuống: "Ừm, cô cũng đã thấy trên mạng rồi à?"

Anh cúi đầu, đứng trong vùng tối không có ánh sáng, nửa khuôn mặt nghiêng của anh bị che lấp trong bóng: "Hôm đó bệnh nhân xúc động mạnh, nghĩ rằng nếu tôi không nhận phong bì thì sẽ không tận tâm mổ cho cô ta. Để cô ta yên tâm, tôi đã nhận… nhưng ngay sau đó tôi đã—"

"Anh không cần nói nữa, tôi tin anh." Dương Tuyết Ý cắt lời anh, mắt đỏ hoe: "Dù anh có khó khăn đến đâu thì cũng sẽ không đến mức lợi dụng bệnh nhân, đi ham vài đồng tiền bẩn đó."

"Vậy tối nay anh đi gặp người ta thật là để nói chuyện này đúng không?"

"…Ừm." Ứng Quân đáp khẽ.

Phản ứng điềm tĩnh của anh lại khiến Dương Tuyết Ý càng bất an hơn. Nếu anh nổi giận, mắng chửi, ít ra vẫn là đang phản kháng. Nhưng sự bình tĩnh quá mức kia… giống như anh đã hoàn toàn bị nghiền ép, chấp nhận cả sự bất công một cách cam chịu.

Mà cô không muốn Ứng Quân trở thành người như thế.

"Đừng bàn nữa!"

"Cũng không được xin lỗi!"

Dương Tuyết Ý biết mình đã hơi quá đà khi xen vào chuyện riêng của người khác. Đây vốn là việc của Ứng Quân, cô không có tư cách ra lệnh. Nhưng cô không thể chịu đựng được:

"Ứng Quân, con người phải sống có khí tiết! Anh đâu làm gì sai, sao phải cam chịu sự đối xử bất công? Là một cá nhân, anh có thể tự lừa mình rằng mình bao dung, rộng lượng, chấp nhận tha thứ. Nhưng nếu nghĩ cho những người khác cùng ngành, những bác sĩ, y tá giống như anh, thì anh càng không thể chọn cách cúi đầu!"

"Những hành vi vu khống, tống tiền đội lốt bệnh nhân như thế phải bị dẹp bỏ! Chỉ khi những việc như vậy mỗi lần đều bị phản bác, bị chống trả đến nơi đến chốn, thì sau này mới có thể ít đi những kẻ bắt chước theo!"

"Tôi biết nhiều người hay nói bác sĩ phải nhân hậu, phải có lòng từ bi rộng lớn," Dương Tuyết Ý nói dồn dập: "Nhưng lòng tốt nếu không có sắc cạnh thì không phải là lòng tốt thực sự. Sự bao dung không giới hạn không gọi là thiện lương mà là dung túng."

Nửa tiếng đợi chờ kia, bao nhiêu lời cô đã ngẫm đi ngẫm lại trong lòng, giờ đây gần như tuôn ra một hơi không ngừng nghỉ.

"Thiến Thiến bị ốm, hôm nay tôi đưa cô ấy đi bệnh viện thì tình cờ nghe được. Giờ nếu anh không cúi đầu xin lỗi, không tự đi tìm đối phương giảng hòa, thì bệnh viện sẽ xử lý cả khoa của anh, còn bị liên đới trừ tiền lương đúng không?"

Dương Tuyết Ý sa sầm mặt: "Tôi vừa chuyển cho anh sáu vạn, anh cầm đi."

Cô biết Ứng Quân gặp chuyện như thế này, với lòng tự trọng cao ngất, chắc chắn rất khó để chủ động mở miệng vay tiền. Vậy thì thà cô chủ động đưa trước.

"Anh dùng số tiền đó đóng phần bị trừ lương vì bị liên đới, phần còn lại đi thuê luật sư, kiện con nhỏ hotgirl đó tội vu khống phỉ báng! Nhất định phải khiến cô ta trả giá! Còn mấy cái tài khoản trên mạng suốt ngày nói lời bẩn thỉu, tung tin dẫn dắt dư luận ấy, đừng bỏ sót ai hết!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!