Hồi đại học, Dương Tuyết Ý rất thích xem các chương trình tình cảm. Mỗi lần thấy những người vừa khóc lóc thảm thiết tuyên bố sẽ cắt đứt hoàn toàn với người yêu cũ, rồi cuối cùng lại chẳng hiểu sao vẫn lên giường với nhau, cô đều cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Cô hoàn toàn không ngờ rằng vài năm sau, chính mình lại trở thành một trong số họ.
Điều khiến cô cảm thấy như trời sụp đổ hơn cả, chính là nhận ra thì ra bản thân lại là một kẻ mê sắc không có chút tự chủ nào…
Rõ ràng là nên cắt đứt hoàn toàn với Ứng Quân, vậy mà như bị ma xui quỷ khiến, cô lại một lần nữa lặp lại vết xe đổ của đêm hôm trước với anh.
Mãi đến lúc này, phần gốc đùi ê ẩm, eo hông in hằn dấu ngón tay, cùng cánh tay mỏi nhừ đến mức gần như không nhấc nổi, tất cả không ngừng nhắc nhở cô rằng cơn cuồng loạn đêm qua hoàn toàn không phải là mơ.
Cô cũng không hiểu mọi chuyện lại làm sao phát triển đến bước này thêm một lần nữa.
Rõ ràng tối qua ban đầu cô thật sự không hề có ý đó.
Sau khi bị Ứng Quân hỏi ra câu hỏi kiểu đó, trong thoáng chốc mơ hồ, cảm xúc đầu tiên dâng lên trong lòng cô là sự xấu hổ và phẫn uất đến mức không chịu nổi. Dương Tuyết Ý rất muốn lớn tiếng mắng anh vì đã hiểu lầm mình, và nói rõ rằng bản thân hoàn toàn không có cái ý nghĩ đó.
Thế nhưng câu nói tiếp theo của Ứng Quân lại khiến Dương Tuyết Ý như đang đi trên đường lớn thì bất ngờ bị một người lạ cầm gậy đập cho một cú, choáng váng, đầu óc quay cuồng, hoàn toàn không kịp phản ứng.
"Dương Tuyết Ý, tôi chưa từng tỏ tình."
Dương Tuyết Ý sững người một chút: "Thế nhưng anh cũng đâu có phủ nhận, còn nổi giận xấu hổ rồi ném cả hoa đi?"
"Là bởi vì cô nghĩ về tôi quá xấu xa rồi."
"Tôi đâu đến mức vừa trải qua chuyện đó với cô tối qua, hôm sau đã quay sang tỏ tình với người khác."
Giọng của Ứng Quân nhàn nhạt, không thể đoán ra cảm xúc, anh dời ánh mắt đi, nhưng những lời nói ra lại giống như đang trách móc: "Trong mắt cô, tôi tệ đến thế sao? Cô không thể nghĩ cho tôi được một chút điều tốt đẹp à?"
Anh không tỏ tình với người khác á?
Tim Dương Tuyết Ý không kìm được mà đập nhanh hơn, cô cắn chặt môi dưới: "Vậy… bó hoa đó là sao?"
"Hoa là tiện tay mua thôi, đang giảm giá. Ban đầu định mang về nhà cắm, nhưng không ngờ cô lại nói tôi như thế. Mà dù sao hoa cũng bắt đầu héo rồi, chất lượng cũng không tốt lắm, cô lại ghét người khác tặng hoa cho mình, nên tôi mới vứt đi."
"Ồ…" Dương Tuyết Ý khẽ hắng giọng, cô có chút ngượng ngập, "Thật ra tôi cũng không ghét hoa đến mức ấy đâu, chủ yếu là… đúng là nó hơi héo rồi. Tôi không nhận hoa héo, nhất định phải là hoa tươi, tươi thiệt là tươi ấy, kiểu vừa mới bay về trong ngày, như vậy thì… miễn cưỡng còn chấp nhận được."
Không muốn để Ứng Quân nhìn ra là mình để tâm, Dương Tuyết Ý liền nói bừa bịa chuyện: "Vừa nãy chẳng qua là mất ngủ nên hơi cáu kỉnh, tâm trạng không tốt, mà mất ngủ cũng là bệnh đấy, anh có hiểu không? Tôi là bệnh nhân, còn anh là người bình thường, anh so đo với tôi làm gì? Lúc nãy không thể giải thích cho đàng hoàng à? Bị hiểu lầm thì đương nhiên là lỗi của anh rồi!"
Thay vì tự kiểm điểm bản thân, Dương Tuyết Ý thà đổ lỗi cho người khác còn hơn. Cô lớn tiếng nói: "Ứng Quân, đây tuyệt đối là lỗi của anh!"
Nhưng không ngờ Ứng Quân chẳng những không phản bác, mà chỉ khẽ "ừ" một tiếng, dáng vẻ ấy lại có chút ngoan ngoãn, thậm chí là nhún nhường.
Trong lòng Dương Tuyết Ý cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Thật ra cô vẫn còn có chút để tâm, chẳng hạn như chuyện mà Kiều Thiến Thiến đã thấy, sau khi Ứng Quân mua hoa, cô gái nhận bó hoa đó rốt cuộc là ai. Nhưng lại không tiện truy hỏi đến cùng, chỉ có thể chua chát nghĩ: Ứng Quân mồm miệng độc địa như thế, hóa ra cũng có bạn khác giới à.
Chỉ vừa định quay người vào phòng để che giấu sự lúng túng, thì Ứng Quân đã lại kéo cô lại ——————
"Dương Tuyết Ý, cô vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi."
Hửm? Câu hỏi gì cơ?
"Vừa rồi trong thang máy, tôi đã hỏi cô đó."
Biểu cảm của Ứng Quân trông có chút không tự nhiên, nhưng những lời anh nói lại rất nghiêm túc —
"Hôm nay tôi đã tra tài liệu rồi, việc sinh hoạt t*nh d*c hỗ trợ điều trị mất ngủ là có cơ sở học thuật nhất định. Quả thật có một bộ phận lớn người trưởng thành sau khi quan hệ sẽ có giấc ngủ chất lượng hơn, thậm chí hiệu quả còn tốt hơn cả thuốc ngủ. Quan hệ t*nh d*c giúp điều tiết hệ thần kinh, tiết ra dopamine và endorphin, thúc đẩy tuần hoàn máu, giảm căng thẳng và cải thiện mức hormone, đều có tác dụng nhất định."
Cho đến tận hôm nay Dương Tuyết Ý vẫn còn nhớ rõ vẻ mặt bình tĩnh của Ứng Quân lúc đó, giọng anh trầm thấp và điềm đạm: "Dương Tuyết Ý, cô nghĩ cũng không sai đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!