Chương 3: (Vô Đề)

Ngay khi Ứng Quân cúp máy, xung quanh Dương Tuyết Ý lập tức chìm vào sự im lặng tuyệt đối. Hơi ấm duy trì nhờ vận động mạnh trước đó cũng dần tan biến.

Bầu trời tối đen, những vì sao càng trở nên rực rỡ hơn trong màn đêm. Tuyết đêm ban nãy còn rơi lác đác, nhưng theo thời gian nó bắt đầu rơi dày hơn, từng mảng tuyết đáp xuống khuôn mặt của Dương Tuyết Ý. Chúng như những chiến binh dũng cảm bước vào cái chết, vừa tan chảy vừa quyết tâm kéo theo tất cả, không cam lòng mà cuốn đi chút hơi ấm ít ỏi còn sót lại quanh Dương Tuyết Ý.

Hệ sinh thái của khu trượt tuyết ngoài trời ở Hokkaido vô cùng tuyệt vời, thậm chí xung quanh còn có gấu. Mùa đông khan hiếm thức ăn nên thường xuyên có tin tức về việc gấu vì đói bụng mà xâm nhập vào khu trượt tuyết để tìm kiếm thức ăn.

Bóng tối khiến trí tưởng tượng càng trở nên mạnh mẽ hơn, Dương Tuyết Ý bắt đầu thấy sợ, đồng thời cô cũng lạnh đến run rẩy cả người.

Cô lại thử gọi cho Kiều Thiến Thiến nhưng vẫn không có ai nghe máy.

Dương Tuyết Ý vừa lạnh vừa sợ, trong lòng cô tràn đầy sự tức giận.

Chắc chắn là do Ứng Quân!

Mỗi lần gặp tên đáng ghét này đều chẳng có chuyện gì tốt đẹp cả!

Dù sao thì Ứng Quân cũng thấy chết mà không cứu nên Dương Tuyết Ý quyết định liều lĩnh một phen, một là để trút giận, hai là để lấy can đảm, cô bắt đầu gửi tin nhắn thoại cho anh——

"Chúng ta quen nhau đã mười năm rồi! Tôi đã từng cầu xin anh điều gì chưa? Đã từng lợi dụng anh để lấy bất cứ lợi ích nào chưa? Bây giờ tôi gặp khó khăn, vậy mà anh lại thấy chết mà không cứu!"

"Sau này tốt nhất anh cũng đừng gặp phải khó khăn, tôi chắc chắn sẽ không đưa tay giúp anh đâu! Đến lúc đó anh sẽ biết thế nào là hối hận nhưng đã muộn!"

"Lúc tôi sa cơ lỡ vận thì anh không ở bên, đến khi tôi vực dậy thì anh là ai chứ! Cứ đợi đấy!"

Mà đúng là đôi khi để vượt qua nỗi sợ thì cần có một chút cảm xúc mãnh liệt khác. Càng lật lại những chuyện cũ với Ứng Quân, Dương Tuyết Ý càng thấy máu nóng dâng trào, chẳng những không còn cảm thấy lạnh mà ngay cả nỗi sợ cũng bị gạt sang một bên——"

"Ứng Quân! Đồ đàn ông độc ác!"

"Anh còn tự xưng là thiên thần áo trắng sao? Tôi thấy anh chính là Diêm Vương lòng dạ đen tối thì có!"

Đúng lúc Dương Tuyết Ý càng cảm thấy thất bại thì lại càng quyết tâm, cô chợt nghe thấy tiếng bước chân—có người đang nhanh chóng giẫm lên tuyết và tiến về phía cô.

Dương Tuyết Ý lập tức ngừng cuộc chiến với Ứng Quân, cô vội vàng cất điện thoại đi và bắt đầu kêu cứu—

"Help! Help!"

Trời không tuyệt đường sống của ai!

Có người đến cứu rồi! Không ngờ vào giờ này vẫn có người đến trượt tuyết đêm!

Cái tên đáng ghét Ứng Quân đó không đến thì sao chứ, Dương Tuyết Ý đúng là may mắn, anh ta không đến nhưng vẫn có người khác đến cứu cô!

Tập trung nghe tiếng động, bước chân kia quả nhiên hướng về phía Dương Tuyết Ý. Một lát sau, dưới ánh trăng cô không thể nhìn rõ mặt đối phương mà chỉ có thể thấy được dáng người của người đó—là một người đàn ông rất cao lớn. Khi anh ta đứng trước mặt Dương Tuyết Ý, ngay cả ánh trăng cũng bị che khuất, chỉ riêng việc đứng đó thôi đã tạo ra một áp lực vô cùng mạnh mẽ.

Dương Tuyết Ý vừa định dùng tiếng Anh để cầu cứu, nhưng đối phương hơi nghiêng người, ánh trăng chiếu lên một bên mặt anh ta, cuối cùng cô cũng nhìn rõ khuôn mặt ấy —

Đường nét sắc bén, đôi mắt sâu thẳm cùng biểu cảm lạnh lùng.

Ngoài cái tên đáng ghét Ứng Quân ra thì còn ai vào đây nữa?

Giờ đây, anh ta đang đứng trên cao và cúi xuống nhìn Dương Tuyết Ý—người đang ngã trên nền tuyết mà không thể động đậy.

"Mắng đi, sao không tiếp tục mắng nữa? Qua điện thoại thì có gì thú vị, mắng trực tiếp tôi đi."

Dương Tuyết Ý chỉ biết giữ im lặng.

Đúng là trời cao có biến số khó lường, người đến vậy mà lại chính là Ứng Quân.

Dương Tuyết Ý trừng mắt nhìn anh, cô không nhịn được mà nói:" Anh đến làm gì? Xem tôi gặp nạn rồi cười nhạo tôi sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!