Chương 23: (Vô Đề)

Những lời sau đó của Dương Tuyết Ý và Kiều Thiến Thiến, Ứng Quân không còn nghe nữa.

Anh rời khỏi quán cà phê, chuyển lại cho Dương Tuyết Ý số tiền sáu nghìn tệ. Thế nhưng chỉ một lúc sau, cô đã nhấn từ chối nhận tiền. Cùng lúc đó, cô còn gửi tới một tin nhắn với thái độ mạnh miệng ra vẻ ta đây —

[Sáu ngàn thôi mà, anh cứ cầm lấy đi, tôi đây tiền nhiều không xài hết! Đừng phá hỏng niềm vui tiêu tiền của một quý cô giàu có như tôi!]

Xem ra dù thế nào cô ấy cũng nhất quyết không chịu nhận rồi.

Ứng Quân biết mình nên giải thích rõ ràng, nhưng sau khi giải thích thì sao?

Sau khi nói rõ, Dương Tuyết Ý sẽ coi anh như một chú chó mà đem đi "cho người khác nuôi".

Dù cô gái này miệng lưỡi độc địa thật, nhưng… tay nghề nấu nướng thì đúng là đỉnh.

Cô ấy ít nhất có một ưu điểm, giống hệt dì Dương – kỹ năng nấu nướng của Dương Tuyết Ý hoàn toàn được thừa hưởng từ mẹ mình, thậm chí còn vượt xa người đi trước.

Huống hồ, Ứng Quân vừa mới sắp xếp xong hành lý và đồ dùng sinh hoạt trong căn nhà mới của Dương Tuyết Ý, thật sự không muốn phải dọn nhà liên tục nữa.

Thêm vào đó, Dương Tuyết Ý sống một mình thì hay sợ hãi. Nếu đem phòng ngủ phụ cho người khác thuê, lỡ đâu gặp phải bạn cùng phòng có ý đồ xấu, xảy ra chuyện gì không hay, không chỉ dì Dương lo lắng mà kiểu gì cũng lại gọi anh đến giải quyết. Đến lúc đó ai cũng phiền phức, chi bằng mình cứ ở lại luôn, vừa dùng tiền thuê nhà để hỗ trợ Dương Tuyết Ý, lại vừa khiến dì Dương yên tâm, không còn gì phải lo nghĩ nữa.

Còn về sáu ngàn tệ kia, Ứng Quân luôn có cách để âm thầm bù đắp lại cho Dương Tuyết Ý trong cuộc sống hằng ngày.

Nghĩ đến hơn mười năm qua dì Dương đã chăm sóc mình tận tình ra sao, Ứng Quân cảm thấy mình nên làm như vậy.

Anh suy nghĩ một lúc rồi gọi điện cho Chung Thiên."Lớp đào tạo của cậu, tôi có thể dạy thay."

Khi nhận được cuộc gọi từ Ứng Quân, phản ứng đầu tiên của Chung Thiên là – có phải lừa đảo không đấy?

Đợi đến khi nhìn rõ số người gọi đến, xác nhận đi xác nhận lại không có nhầm lẫn gì, Chung Thiên lập tức tỉnh táo hẳn lên: "Là cậu tự nói đấy nhé! Bao giờ thì cậu rảnh? Tôi mang hợp đồng qua liền, mình tranh thủ chốt nhanh các chi tiết hợp tác đi! Chỉ là công ty của tôi là công ty khởi nghiệp nhỏ, làm ăn còn eo hẹp, nên tiền dạy thay chắc không được nhiều lắm đâu…"

Bất kể là Ứng Quân có phải nhất thời mất tỉnh táo hay không, tóm lại cơ hội tự đưa đến cửa thế này thì chẳng dại gì mà không nhận.

Thế nhưng điều khiến Chung Thiên không ngờ tới là Ứng Quân không chỉ chủ động xin dạy thay, mà thậm chí còn nói là không cần thù lao.

Chung Thiên vừa định gật đầu cái rụp đồng ý thì đã nghe thấy câu tiếp theo, giọng điệu nhàn nhạt từ đầu dây bên kia của Ứng Quân —

"Nhưng tôi có một điều kiện."

"Cậu tuyển một người đi."

Chung Thiên có chút khó hiểu: "Bọn tôi dạo này đâu có kế hoạch tuyển dụng gì đâu, phải ba tháng nữa mới bắt đầu tuyển cơ mà!"

"Cậu tuyển trước ba tháng đi, tôi dạy thay cho cậu thêm vài buổi." Giọng của Ứng Quân dứt khoát, không cho phép từ chối: "Người cậu cần tuyển thì cậu cũng gặp rồi, chính là cô gái lần trước cổ vũ cho cậu ở sân bóng rổ. Cô ấy đã đăng ký khóa đào tạo phiên dịch bên công ty cậu, chắc sau khi đi học sẽ nộp hồ sơ. Đến lúc đó cậu cứ tuyển cô ấy vào là được."

Chung Thiên sững người một lúc: "Là cô em khóa dưới xinh đẹp đó hả?" Ngay sau đó, anh ta nửa đùa nửa thật nói với vẻ trêu chọc: "Sao đây, người ta ban đầu cổ vũ cho tôi, chắc là có ý với tôi, kết quả lại bị cậu nhắm trúng, thừa lúc tôi không để ý mà cắt ngang giữa đường à? Giờ còn muốn mượn tay tôi để tặng hoa lấy lòng người ta? Ứng Quân, cậu đúng là cao tay thật đấy!"

Đầu dây bên kia, Ứng Quân gần như lập tức phủ nhận —

"Thứ nhất, cô ấy không phải đàn em của bọn mình, không học y, là tốt nghiệp chuyên ngành tiếng Anh; Thứ hai, cô ấy không có ý gì với cậu cả, cổ vũ cho cậu chỉ đơn giản là để có cơ hội nộp CV thôi; Thứ ba, tôi không có ý gì với cô ấy."

Chung Thiên nghe thấy giọng điệu của cậu ta vẫn điềm tĩnh và bình thản tiếp tục nói: "Chẳng phải lần trước cậu nói đó sao? Tôi chơi bóng chẳng nể mặt gì cậu, làm cậu ngại không dám đến bắt chuyện với cô ấy? Tôi chỉ tình cờ nghe nói cô ấy đang tìm việc, chuyên ngành lại phù hợp với công ty cậu, nên mới tiện tay nối giúp một đường mà thôi."

Chung Thiên thực ra vốn dĩ cũng chưa thật sự có ý định nghiêm túc yêu đương ngay lúc này, nhưng khi nghe Ứng Quân nhắc lại, anh mới chợt nhớ ra lời trêu chọc mình từng buột miệng nói trước đó. Nghĩ đến đây trong lòng anh bỗng nhiên có chút xúc động, Ứng Quân quả thật là một người bạn tốt. Chỉ là một câu nói đùa vu vơ của anh vậy mà cậu ta lại nhớ mãi, thậm chí còn để tâm giúp anh nối mối làm quen.

Chung Thiên vừa định cảm ơn Ứng Quân mấy câu thì đã nghe thấy cậu ấy ngừng lại một chút, rồi lại mở miệng nói tiếp —

"Trả lương cho cô ấy cao một chút."

Chung Thiên có phần khó hiểu: "Tại sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!