Tuy kế hoạch theo đuổi ngược để làm Ứng Quân chán ghét thất bại, nhưng điều bất ngờ là kể từ lần trước khi Ứng Quân đuổi Dương Tuyết Ý ra khỏi phòng giúp việc, anh ta lại chủ động giữ khoảng cách, bắt đầu cư xử kiểu "kính nhi viễn chi" với cô.
Gần đây anh ta ra khỏi nhà từ sáng sớm và về rất muộn, giống như cố ý tránh trùng thời gian sinh hoạt với Dương Tuyết Ý vậy.
Nên dù cùng sống trong một căn biệt thự, nhưng hai người hầu như không còn chạm mặt nhau.
Còn về phía bà Dương Mỹ Anh, thì gần đây cuối cùng Ứng Quân cũng có vẻ đã yên lặng, không còn đi mách lẻo nữa.
Dương Tuyết Ý chẳng làm gì cả, vậy mà lại thành công đạt được mục tiêu khiến Ứng Quân tránh cô như tránh tà.
Cánh tay trật khớp của cô cũng đã đúng hạn tháo bỏ dây cố định, tuy vẫn chưa thể mang vác vật nặng, nhưng đối với sinh hoạt hằng ngày thì đã tiện lợi hơn rất nhiều.
Nhưng tất cả những điều đó đều không thể sánh bằng tin tốt nhất —
Căn hộ mới được trang bị nội thất hoàn chỉnh mà Dương Tuyết Ý từng mua chung với mẹ trước đây đã được bàn giao sớm hơn dự kiến!
Dù không lớn, chỉ có hai phòng ngủ một phòng khách, nhưng đối với cô và mẹ thì như vậy vậy là quá đủ để an cư rồi.
Dương Tuyết Ý đã ghé xem mấy lần, lần nào cũng hài lòng không thôi.
Khoản tiền bồi thường hiệu suất mà công ty đưa cho cô đến thật đúng lúc, tranh thủ lúc mẹ còn chưa quay về, cô liền hào hứng bắt tay vào mua sắm đồ đạc và chuẩn bị bí mật dọn vào ở.
Dương Tuyết Ý tính toán rất chu đáo, đợi đến khi mẹ cô về nước, dù gì bà cũng sẽ tiếp tục ở lại phòng giúp việc trong nhà Ứng Quân, như vậy cô có thể tạm thời giấu nhẹm chuyện mình đã nghỉ việc, rồi lén lút chuyển vào căn hộ mới ở trước.
Dù sao thì căn hộ mới này, mẹ cô cũng không nỡ cho người lạ thuê, so với để trống thì chẳng phải tận dụng như thế là hợp lý nhất sao!
Đến lúc đó thần không hay quỷ không biết, đợi khi tìm được công việc mới rồi thì lại "tiền trảm hậu tấu" với bà Dương Mỹ Anh!
Quá hoàn hảo luôn!
Dương Tuyết Ý nghĩ vậy, và cô cũng thật sự làm đúng như thế.
Những ngày không có tên đáng ghét Ứng Quân đóng vai "tai mắt" đúng là nhẹ nhõm hẳn, cô nhanh chóng ra khu nội thất săn lùng đồ đạc đơn giản, chỉ chờ giao hàng lắp đặt xong xuôi là có thể từ từ "chuyển nhà kiểu kiến", từng chút một dọn hành lý sang căn hộ mới. Khi đó cô sẽ hoàn toàn tạm biệt cái tên đáng ghét Ứng Quân đó!
**
Chỉ là không ngờ, dù chỉ mua sắm nội thất đơn giản, mấy thứ lặt vặt cộng lại cũng tốn một khoản kha khá.
Dương Tuyết Ý nhìn số dư tài khoản ngân hàng của mình, nghĩ đến khoản trả góp hàng tháng trong tương lai mà đầu đã bắt đầu ong ong nhức nhối.
Lúc nghỉ việc, Dương Tuyết Ý hoàn toàn không ngờ thị trường tuyển dụng lại tệ đến mức này.
Cô đã gửi hàng loạt hồ sơ xin việc, nhưng phần lớn đều như đá chìm đáy biển. Chỉ có vài công ty nước ngoài hồi âm, nhưng khi phỏng vấn, vừa nhìn thấy khuôn mặt của Dương Tuyết Ý, mấy HR đó liền thật lòng khuyên cô nên cân nhắc… đổi nghề ———
Với ngoại hình như cô hoàn toàn không cần phải cắm đầu làm phiên dịch, làm những công việc khác còn có tiền đồ hơn nhiều.
Ví dụ như trợ lý hoặc thư ký cho chủ tịch các công ty nước ngoài, không những cần khả năng ngoại ngữ tốt, mà còn đòi hỏi hình ảnh nổi bật, đúng là sinh ra để dành cho cô vậy.
Dương Tuyết Ý biết họ nói vậy không mang ác ý, nhưng cô vẫn lần lượt từ chối một cách khéo léo.
Cô chưa từng có ý định chuyển nghề.
Khi còn sống cùng bà ngoại ở thị trấn nhỏ, việc dạy tiếng Anh ở đó vô cùng sơ sài, giáo viên thì mang giọng phát âm kỳ quặc, nhưng chính những tác phẩm văn học tiếng Anh đã mở ra cho Dương Tuyết Ý một cánh cửa mới, khiến cô say mê những câu chuyện đến từ các nền văn hóa khác biệt.
Có rất nhiều lúc, chính văn học nước ngoài đã đồng hành cùng cô vượt qua quãng thời gian tuổi trẻ cô đơn.
Khi đọc nhiều rồi, Dương Tuyết Ý nhận ra rằng mỗi người dịch lại có mức độ nhạy cảm và cách hiểu khác nhau đối với ngôn từ, vì thế cùng một tác phẩm, nhưng với những bản dịch khác nhau lại có thể mang đến trải nghiệm hoàn toàn khác biệt.
Một bản dịch hay không chỉ đòi hỏi kỹ năng, mà còn cần sự đồng cảm và thấu hiểu sâu sắc với tác giả, người dịch phải đặt mình vào hoàn cảnh của người viết, phải hiểu rõ thời đại mà họ sống, cuộc đời họ đã trải qua, và cả dụng ý sau từng lựa chọn từ ngữ. Người dịch cần kết nối với tác giả ở tầng ý thức, đồng thời phải thật sự tinh thông tiếng Trung thì mới có thể dịch ra được nội dung đạt đến ba tiêu chuẩn: tín (đúng nghĩa), đạt (trôi chảy), nhã (thanh nhã).
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!