Mặt trời ngả về tây, tầng mây xanh thẳm phủ lên một chút sắc vàng mờ ám tựa như bảng màu sơn dầu bị đánh đổ. Bóng đêm lặng lẽ kéo đến, rìa trời dần dần nhuộm một màu xanh thẳm đầy huyền bí.
Yên tĩnh, bình yên, những bông tuyết nhỏ li ti bay lơ lửng trên không trung.
Dương Tuyết Ý đứng trên đỉnh núi, dưới chân là lớp tuyết mịn màng nhẹ nhàng, xung quanh là rừng bạch dương phủ đầy tinh thể băng. Mùa đông ở Hokkaido đẹp tựa như một giấc mơ.
Thế nhưng cô chẳng có tâm trí nào để thưởng thức khoảnh khắc "blue hour" ngắn ngủi và quý giá này, ánh mắt chỉ chăm chú nhìn về cuối con đường tuyết dưới chân núi.
Ở nơi đó có mấy người trẻ đang đứng, dáng vẻ tự do phóng khoáng, vài người vẫn đang mang ván trượt. Giữa những bộ đồ trượt tuyết tông đen, trắng, xám theo quy chuẩn, một người mặc bộ màu xanh lam rực rỡ lại trở nên đặc biệt nổi bật.
Kiều Thiến Thiến đang chụp ảnh tuyết liền trượt lại gần, nhân lúc Dương Tuyết Ý không để ý liền chụp lén một tấm. Sau đó cô nhìn vào ống kính rồi hét lên đầy phấn khích: "Tiểu Tuyết, cậu lên hình đẹp quá đi mất! Thần sắc đẹp như tiên giáng trần luôn ấy! Thật đó, đừng làm phiên dịch nữa, hãy làm người mẫu riêng cho tớ đi!"
Sau khi tốt nghiệp chuyên ngành tiếng Anh của Học viện Ngoại ngữ, Dương Tuyết Ý vào làm việc tại trụ sở Trung Quốc của một công ty dược phẩm có vốn đầu tư nước ngoài, chuyên phụ trách dịch thuật các tài liệu y dược của công ty như đơn xin cấp bằng sáng chế thuốc, hồ sơ đăng ký dược phẩm, tờ hướng dẫn sử dụng sản phẩm… Cô đã làm công việc này một cách cần mẫn suốt nhiều năm.
Đây là lần đầu tiên Dương Tuyết Ý nghỉ phép năm có lương.
Ban đầu cô vẫn chưa quyết định sẽ đi đâu, nhưng chỉ sau một cuộc điện thoại của Kiều Thiến Thiến, Dương Tuyết Ý lập tức quyết định cùng cô ấy sang Nhật Bản du lịch.
Khác với Dương Tuyết Ý làm công việc đúng chuyên ngành sau khi tốt nghiệp, tuy cũng là bạn cùng đại học với cô nhưng Kiều Thiến Thiến lại đam mê nhiếp ảnh. Thời đại học cô ấy bất ngờ nổi tiếng nhờ vài bộ ảnh chân dung do mình tự chụp, nên sau khi ra trường liền dứt khoát chuyển hướng làm nhiếp ảnh gia. Hiện nay cô ấy cùng bạn bè mở một studio nhiếp ảnh, cũng được xem là có chút tiếng tăm.
Khác với Dương Tuyết Ý, Kiều Thiến Thiến đến Hokkaido là để làm việc.
Đơn hàng chụp ảnh cưới du lịch tại Nhật Bản lần này được xem là một phi vụ lớn gần đây của cô ấy.
Chú rể và cô dâu đã gặp nhau tại khu nghỉ dưỡng trượt tuyết mang tên Tomamu này, cuối cùng nên duyên với nhau, vì vậy bọn họ cũng chọn chính nơi gặp gỡ đầu tiên làm địa điểm tổ chức hôn lễ.
Hôn lễ được tổ chức với quy mô rất lớn, có thể nói là xa hoa và mời rất nhiều quan khách, trong đó không ít người là nhân vật có tiếng tăm và thường xuyên xuất hiện trên các trang báo tài chính.
Trước lễ cưới, danh sách các nhân vật nổi tiếng sẽ tham dự đã bắt đầu lan truyền trên mạng xã hội.
Dương Tuyết Ý đã nhìn thấy cái tên Lý Quân Tín trong danh sách đó.
Cùng lúc đó Kiều Thiến Thiến cũng nhận được trước một danh sách khách mời quan trọng, trùng khớp hoàn toàn với những cái tên được lan truyền trên mạng xã hội. Cô được yêu cầu ngoài việc chụp ảnh cho cô dâu chú rể, còn phải chú ý ghi lại khoảnh khắc của các vị khách mời đặc biệt này.
Trong danh sách những vị khách mời quan trọng đó có tên của Lý Quân Tín.
Trời đã bắt đầu tối dần, không thể chần chừ thêm nữa, Dương Tuyết Ý không chút do dự mà nhìn sang Kiều Thiến Thiến rồi chỉ vào bóng người mặc áo xanh lam rực rỡ: "Thiến Thiến, người kia là Lý Quân Tín của Khoa Học Kỹ Thuật Tốc Ngân, không sai chứ?"
"Không sai đâu, tớ đã xác nhận danh sách khách mời và cũng hỏi qua nhân viên tiếp đón của hôn lễ rồi, chính là anh ta. Cả khu này chỉ có mỗi mình anh ta mặc bộ đồ trượt tuyết màu xanh lam chói mắt đó, phía sau còn đặt in tên mình lên nữa, tự luyến đến mức không còn gì để nói luôn."
Mặc dù xung quanh không có ai nhưng Kiều Thiến Thiến vẫn theo phản xạ hạ giọng xuống: "Nhưng Tiểu Tuyết, cậu thật sự đã quyết định rồi sao?"
"Đương nhiên."
Kiều Thiến Thiến căng thẳng nuốt một ngụm nước bọt: "Cậu định quyến rũ anh ta thế nào? Có cần tớ tạo cơ hội tình cờ gặp mặt giúp không?"
"Không cần đâu." Dương Tuyết Ý mỉm cười, "Phụ nữ muốn thành công thì luôn phải là người chủ động ra tay trước!"
Cô vẫy tay với Kiều Thiến Thiến: "Dự án "hồ ly tinh" chính thức khởi động, tớ đi trước đây!"
Sau khi nói xong, Dương Tuyết Ý dứt khoát đeo kính trượt tuyết lên và một mình lao thẳng xuống núi.
Cô phải đi quyến rũ Lý Quân Tín.
**
Dương Tuyết Ý đã lên kế hoạch rất chu toàn.
Bắt đầu từ đỉnh đường trượt dành cho người mới, sau mười phút cô sẽ trượt xuống đến cuối đường, rồi với lý do "không kiểm soát được hướng đi" sẽ "vô tình" đâm vào Lý Quân Tín đang đứng bên lề.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!