Chương 6: (Vô Đề)

"Tôi hiểu kế hoạch của cậu, nhưng…"

Cha Soo

-yeon, người đang đi theo tôi, ngập ngừng rồi lên tiếng. "Nếu thất bại thì sao?"

"Thất bại?"

"…anh Tae

-heon." Cha Soo

-yeon nhăn mặt, tỏ vẻ không hài lòng. "Anh ấy có thể sẽ không đến tìm tôi."

"À thì," tôi đáp lại mà không che giấu nét mặt nhàn nhạt, "tôi không biết. Có khả năng, nhưng khá thấp. Khoảng 10% thôi?"

"Cái gì? Vậy có 90% khả năng là anh Tae

-heon sẽ đến?"

"Đúng vậy."

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn tòa nhà ngập mùi xi măng.

Tòa nhà bỏ hoang, vốn đã bị phá dỡ, trông cằn cỗi. Tòa nhà này, trong tiểu thuyết, Ha Tae

-heon tình cờ phát hiện ra và sử dụng trong nhiều tình huống, ví dụ như bắt giữ và tra hỏi kẻ phản diện cấp thấp.

Vì tòa nhà được phát hiện muộn nên người duy nhất biết đến nó là tôi. Ai tìm ra nó đầu tiên sẽ là chủ nhân.

"…sao cậu lại chắc chắn vậy?"

"Cái gì cơ?"

Cha Soo

-yeon nhìn tôi với ánh mắt phức tạp khi tôi đang quan sát tòa nhà bỏ hoang.

"Tôi xin lỗi nếu làm cậu kỳ vọng, nhưng thật sự tôi không thân thiết với anh Tae

-heon đến mức đó." Cha Soo

-yeon cau mày, mặt hơi đỏ lên. "Tất nhiên, tôi yêu quý anh Tae

-heon… tôi nghĩ về anh ấy theo cách đó, nhưng hình như anh ấy không nghĩ vậy."

"……"

"Tôi chỉ gặp anh ấy trực tiếp hai lần. Tôi sẽ hợp tác với cậu, nhưng tôi nghĩ rằng anh Tae

-heon…"

"Sẽ đến."

Không phải tôi không hiểu ý của Cha Soo

-yeon. Nếu không đọc qua tiểu thuyết, tôi cũng sẽ không bao giờ lên kế hoạch như thế này.

"Ngay cả khi anh ấy không đến, cũng sẽ không có bất kỳ tổn hại nào đến chị đâu, Cha Soo

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!