Chương 440: (Vô Đề)

(Hiện tại)

Ngón tay tôi run rẩy như vừa bị chạm đúng vào điểm yếu. Không ngờ Yoo Si

-hyuk lại hỏi tôi câu đó.

"Cậu… đang nghĩ đến ai?"

Tôi không thể hiểu được ý đồ của Yoo Si

-hyuk khi đặt ra câu hỏi này. Kìm nén cảm xúc hỗn loạn trong lòng, tôi cố mỉm cười.

"Không có ai cả."

Khi không rõ ý định của đối phương, hành động vội vàng sẽ rất nguy hiểm. Vì vậy, việc duy nhất tôi có thể làm lúc này là giả vờ như không biết gì.

"……."

Ánh mắt sắc lạnh của Yoo Si

-hyuk nhìn tôi như thể đang xé toang lời nói dối ấy. Không ngạc nhiên, nhưng cảm giác rằng hắn ta không tin một chút nào khiến tôi càng bối rối.

Cho đến khi tôi chịu thừa nhận điều gì đó, có vẻ như Yoo Si

-hyuk sẽ không để tôi đi. Hơn nữa, thái độ kỳ lạ của hắn ta trong mấy ngày qua khiến tôi cảm thấy bất an. Liệu hắn ta có túm lấy tôi rồi quẳng xuống sông không?

Sự im lặng giữa chúng tôi kéo dài. Không thể đứng mãi giữa con đường cả ngày, cuối cùng, người phải nhượng bộ trước là tôi.

Thật hết cách rồi. Làm sao tôi thắng được Yoo Si

-hyuk đây.

"…Anh muốn nghe câu trả lời như thế nào?"

Tôi vẫn giữ nụ cười, nhẹ nhàng hỏi. Nghe vậy, Yoo Si

-hyuk nhướng một bên mày.

"Anh biết rằng tôi đã từng đến sông Hàn trước đây rồi, đúng không?"

"……."

"Chẳng phải anh đã nhìn thấy sao."

Cơn gió nhẹ lướt qua giữa chúng tôi. Những sợi tóc bạch kim của Yoo Si

-hyuk bay phất phơ, lấp lánh dưới ánh nắng.

Đôi mắt xám bạc, giờ đây ẩn hiện giữa những lọn tóc ấy, vẫn hướng thẳng về phía tôi. Không né tránh, tôi nhìn thẳng vào ánh mắt đó và nói ra suy nghĩ mà mình đã giữ kín nãy giờ.

"Tại sao hôm nay anh lại muốn đến sông Hàn?"

Là để xem tôi phản ứng thế nào sao?

Nếu đúng là vậy, thì mục đích đằng sau điều đó là gì? Yoo Si

-hyuk đã chắc chắn rằng tôi là Kwon Se

-hyun, nên chắc chắn anh ta còn có mục đích khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!