Chương 44: (Vô Đề)

Chúng tôi đã thông báo với mọi người rằng bên trong cánh cổng không ổn định.

Cheon Sa

-yeon yêu cầu đặc biệt cẩn thận và nghỉ ngơi đầy đủ ở cuối mỗi phòng để chuẩn bị đối phó với bất kỳ thảm họa nào.

Điều này khá tốt cho tôi. Vết thương của tôi vẫn chưa lành hẳn, nên tôi cảm thấy không thoải mái.

Tôi đang nghỉ ngơi tựa lưng vào tường, nuốt viên thuốc giảm đau mà tôi đã nhận trước đó, thì Cheon Sa

-yeon, người thỉnh thoảng đến kiểm tra tình trạng của các thành viên trong Đội, nói với tôi: "Có gì muốn nói không?"

"......?"

Chuyện gì thế này. Cơ thể tôi cảm thấy hơi nặng nề vì cơn sốt nhẹ, tôi đáp lại: "Không."

"Lạnh lùng quá."

Cheon Sa

-yeon nhìn Woo Seo

-hyuk, người đang đứng phía sau, với ánh mắt buồn bã. "Dạo này tôi bị đối xử như vậy đấy. Cậu nghĩ sao?"

"Tôi khá ngạc nhiên," Woo Seo

-hyuk đáp lại một cách bình tĩnh, không hề có vẻ bất ngờ chút nào.

"Tôi đã nói dối mọi người vì lợi ích của cậu thế cơ mà...."

"Khoan đã." Tôi xoa trán, nơi bắt đầu đau nhức.

"Ý anh nói dối là sao?"

"Tôi không ngờ cậu lại thiếu tinh tế như vậy. Woo Seo

-hyuk, cậu giải thích đi."

"Vâng. Hội trưởng đang để Han Yi

-gyeol

-ssi nghỉ ngơi với cớ chuẩn bị cho thảm họa."

"Cậu nói gì vậy? Chúng ta thực sự cần phải chuẩn bị cho thảm họa mà."

"Hội trưởng là người không bao giờ trì hoãn thời gian giải lao như này.

"Cậu nghe thấy rồi chứ?"

Tôi nghe rồi. Tôi không biết phải nói gì nữa.

Khi tôi nhìn hắn ta với vẻ khó chịu mà không trả lời, Cheon Sa

-yeon làm bộ mặt buồn bã như đang dạy một học trò không chịu học hành.

"Còn gì muốn nói nữa không, Han Yi

-gyeol?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!