Vết thương không thể nào lành hoàn toàn. Tôi không thể yêu cầu thêm gì từ các trị liệu sư, những người đã đến giới hạn khi chỉ mới giúp đẩy độc ra ngoài.
"Tôi sẽ tự làm. Cảm ơn hai người đã chữa trị cho tôi."
Tôi đưa tay ra cầm một cuộn băng từ tay trị liệu sư đang bối rối. Khi nhìn thấy hành động đó, trị liệu sư trông có vẻ áy náy.
"Xin lỗi. Tôi vừa thức tỉnh làm trị liệu sư không lâu, nên vẫn chưa học được nhiều."
"Tôi cũng vậy…"
…Thiếu nhân lực.
"Không sao đâu. Hai người cứ nghỉ ngơi đi."
Khi các trị liệu sư rời đi, Cheon Sa
-yeon, người đã đi ra ngoài một lúc, trở lại. Thấy cuộn băng trong tay tôi, Cheon Sa
-yeon nhướn mày.
"Dùng cái này thay vì cái đó."
Cheon Sa
-yeon lấy cuộn băng thường trong tay tôi rồi lấy từ trong kho của mình ra một cuộn băng khác. Khi tôi nhìn vào cuộn băng, tôi cảm nhận được một nguồn năng lượng mạnh mẽ.
"Là cuộn băng hạng A mà anh đã nói trước đây?"
"Cái này sẽ giúp cầm máu nếu vết thương có mở lại."
Cheon Sa
-yeon, sau khi lấy cuộn băng ra khỏi tay tôi, nhanh chóng quấn băng quanh vai và cánh tay tôi với những động tác khéo léo.
"Cheon Sa
-yeon, tay anh…"
"Đừng bận tâm."
Ngón tay của Cheon Sa
-yeon bị thương, như tôi đã đoán. Đó là do tôi đã cắn mạnh vào ngón tay hắn để chịu đựng cơn đau.
Ít nhất thì hắn có cơ thể hạng SS. Nếu là ngón tay của một người bình thường, chắc chắn sẽ bị thương nặng.
"Đây là cổng hạng A, và vì tôi cũng đã mang Woo Seo
-hyuk vào, nên tôi cố tình giao một trị liệu sư tài năng cho đội dọn dẹp khác."
Ánh mắt Cheon Sa
-yeon dừng lại trên vai tôi.
"Tôi nghĩ đó là quyết định sai."
"Không là tôi lơ là cảnh giác."
Sau khi băng bó xong và thay áo mới, tôi hỏi một cách nhẹ nhàng khi chắc chắn không có ai lắng nghe xung quanh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!