Chương 23: (Vô Đề)

Tôi dùng khả năng của mình để nâng Kim Woo

-jin lên trong khi cố gắng điều hòa hơi thở. Khác với Min Ah

-rin, người đã bị cát chôn vùi đến chân, cơ thể Kim Woo

-jin bay lên không trung.

"Ê, Han Yi

-gyeol! Cậu…!" Kim Woo

-jin hét lên với khuôn mặt méo mó.

Tôi biết anh ta sắp nói gì, nhưng tôi không nghe. Tôi lắc đầu và bước đến chỗ Min Ah

-rin.

"C

-có chuyện gì… vậy, Yi

-gyeol

-ssi."

Khi tôi quỳ xuống bắt đầu đào cát, Min Ah

-rin khóc và đẩy vai tôi. Tôi không quan tâm và tiếp tục đào.

"Tôi đã nói sẽ bảo vệ cô mà," tôi nói, như thể tôi đang tự hứa với bản thân. Tôi đào những đống cát nóng đang che phủ cơ thể Min Ah

-rin. Mồ hôi lạnh ứa ra trên trán tôi.

Những tiếng hét của các thành viên hội, đã làm tôi phân tâm, dần dần biến mất. Chính cát đã nuốt chửng mọi người ngẫu nhiên như thể nó trở thành một con quái vật.

"…Yi

-gyeol

-ssi."

Min Ah

-rin bị cát nuốt chửng nhanh chóng, như thể đang chế nhạo những nỗ lực điên rồ của tôi khi cố gắng dọn sạch cát. Cánh tay và lòng bàn tay tôi đang cháy rát.

"Không sao đâu, Min Ah

-rin

-ssi."

Min Ah

-rin không khóc nữa. Khuôn mặt cô bình tĩnh đến nỗi những giọt nước mắt đã ngừng rơi. Ngược lại, tôi nghẹn ngào vì cực kỳ lo lắng.

"Min Ah

-rin

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!