Khi tôi quay lại phòng, mảnh kính vỡ đã được dọn sạch, và trên bàn có băng gạc cùng thuốc men. Tôi cẩn thận băng bó cánh tay bị thương rồi lấy ra một mảnh giấy và cây bút. Tôi cần tóm tắt tình hình của mình một cách tổng quát.
Trước tiên là lệnh của Cheon Sa
-Yeon. Nó phải được hoàn thành. Nếu tôi không theo đúng tiến trình của câu chuyện gốc, sẽ có sự sai lệch, và hiện tại tôi không ở vị trí có thể công khai chống đối Cheon Sa
-Yeon.
Dù trong lòng tôi rất muốn loại bỏ tất cả, nhưng tôi không thể làm vậy vì cơ thể tôi cảm nhận được đau đớn và tôi sẽ chỉ bị nam chính đánh đập mà thôi. Còn Cheon Sa
-Yeon là một tên phản diện không có cả máu và nước mắt, nếu tôi không nghe lời, hắn chắc chắn sẽ trừng phạt tôi.
Tốt nhất là cứ theo hắn, ít nhất là cho đến khi tôi tìm được nơi để trốn. Tôi cầm bút lên viết.
「1. Cảm giác đau hay bất kì cảm giác nào trong cơ thể đều chân thực, có thể chết được.
2. Tôi phải xem xét mọi thứ đã xảy ra trước kia đó nếu muốn sống thoải mái. 3. Tôi cần cách để cắt đứt mối quan hệ với Cheon Sa
-Yeon.」Tôi viết đến đó rồi buông bút ra. Ngả người xuống ghế sofa, tôi suy nghĩ. Ngày mai tôi phải đến gặp "Nữ hoàng xích hỏa" và bắt cóc cô, nhưng có quá nhiều thứ tôi không biết.
"…Tôi không biết cách sử dụng năng lực của mình."
Tôi tự tin là có thể sử dụng dao hay súng tốt, nhưng chỉ với những thứ đó, tôi không thể uy h**p và bắt cóc một người có thể dễ dàng điều khiển lửa.
Tôi nhìn xuống đôi tay trống rỗng của mình. Nó làm tôi nhớ lại đôi tay gốc của mình, không mấy đẹp đẽ, đầy sẹo và những khớp xương lồi ra. So với chúng, đôi tay của Han Yi
-Gyeol nhỏ hơn rất nhiều, trắng hơn và thanh thoát hơn… Chúng thực sự giống như "đôi tay mảnh mai" vậy.
Tuy nhiên, đôi tay xinh xắn này lại không có dấu hiệu của khả năng điều khiển gió của Han Yi
-Gyeol. Trong tiểu thuyết, cậu ấy có thể điều khiển gió một cách điêu luyện chỉ với một tay. Tôi nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay của mình một lúc cho đến khi mệt mỏi ập đến và tôi nằm xuống giường. Tôi không làm gì mà đã cảm thấy mệt mỏi đến vậy.
"Tôi làm cái quái gì mà lại phải chịu sự sai khiến của tên đó?"
Tôi cắn môi. Tôi nhớ lại kiếp trước của mình, khi tôi lớn lên là một đứa trẻ mồ côi và vật lộn để sống. Nếu tôi có khả năng điều khiển gió, chắc chắn tôi đã có một cuộc sống dễ dàng và tự do hơn rất nhiều. Ban đầu, Han Yi
-Gyeol bị ràng buộc với hắn chỉ vì em gái cậu ấy.
…Thực ra, tôi còn không thể hiểu nổi việc đó, bởi trong kiếp trước, tôi chưa bao giờ có một người em nào.
Tôi nhắm mắt lại, bỏ lại những suy nghĩ không dễ chịu. Chỉ trong chốc lát, ý thức tôi mờ dần và bóng tối bao trùm.
******
"Ugh… Ugh…"
Mắt của cậu mờ đi. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt, đôi tay đặt trên mặt sàn bê tông xám xịt, bẩn thỉu và loang lổ vết bẩn. Cậu khó khăn lắm mới có thể ngẩng đầu lên, giọng nói run rẩy khi cầu xin.
"Xin… xin hãy ở lại… với tôi…"
"Kiên trì thật."
Giọng nói cắt đứt lời cậu, lạnh lùng. Khuôn mặt đầy khinh bỉ khi nhìn xuống cậu.
Đôi môi xinh đẹp mở ra.
"Han Yi
-gyeol."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!