Quý Ngọc cầm lấy túi văn kiện trên bàn.
Cô mở túi văn kiện, nhưng không lấy nó ra chỉ thuận tiện nhìn sơ qua mấy chữ ở bìa ngoài "văn kiện thỏa thuận trước hôn nhân."
Đây chính là những gì cô chờ đợi trước đó, nhưng mà bây giờ có thể thật sự đạt được.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Quý Ngọc suy nghĩ tới quá khứ, cười nhẹ ra tiếng.
Trước đó một tuần, cô còn tưởng rằng bản thân mình có thể có được tất cả.
Nhưng cô lại chẳng biết rằng, cho dù từ bỏ thì bản thân cô cũng đã sớm đứng trên vách núi cao, chẳng qua là đang chờ khi tới thời gian sẽ bị rơi xuống.
Trong những ngày qua, cô đã từng phát điên và mờ mịt, đau khổ đến mức muốn chối bỏ toàn bộ quá khứ của chính bản thân mình.
Mà bây giờ, cô đã có thể bình tĩnh trở lại.
Cho dù thời gian không còn nhiều, nhưng cô vẫn muốn tiếp tục làm tốt.
Chỉ vì, bản thân cô muốn cuộc sống này trở nên tốt đẹp.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thương Châu ho khan, vẻ mặt có chút mất tự nhiên nói: "Cô đã ký vào bản thỏa thuận thì sau khi từ chức trong vòng ba năm cô không thể làm việc trong giới tài chính được nữa. Nếu cô muốn kết hôn tôi có thể đồng ý với cô."
"Phải vậy không?" Quý Ngọc nhẹ giọng lên tiếng.
Cô không biết cuối cùng nên cười bản thân mình, hay là cười người phía đối diện kia.
Làm trợ lý của Thương Châu, cô biết mấy năm gần đây công ty đang có ý định đầu tư, nên đã xem qua hết tất cả các tài liệu chính cho nên, nếu nghỉ việc cũng không có khả năng có thể lập tức nhận chức được.
Từ chức không khác nào đi vào ngõ cụt không ai có thể tin cô có thể làm như vậy, bao gồm cả Thương Châu.
Trong lòng Quý Ngọc có chút thất vọng, cô nghĩ rằng có lẽ đối phương sẽ hỏi cô vì sao, có phải có chuyện gì hay không?
Nhưng một câu cũng không có, chẳng qua là, anh ta chỉ quyết định đưa ra một đối sách để giải quyết vấn đề này.
Tuy rằng, từ lâu Quý Ngọc đã sớm biết mối quan hệ của hai người chính là khi đối mặt thì có chút khó chịu. Thật cmn truyện tranh mà.
Thương Châu thấy đối phương vẫn không nói lời nào, suy nghĩ hồi lâu rồi nói: "Công ty mới thu mua, tôi cũng có thể bổ nhiệm cô làm phó tổng."
Bây giờ chắc là không còn do dự nữa.
Quý Ngọc hít sâu một hơi cố nén lại cảm xúc đang dâng trào: "Tôi nghĩ là mình cần phải suy nghĩ lại."
Thương Châu có chút không vừa lòng, chẳng lẽ cô còn có cái gì không vừa lòng hay sao? Suy nghĩ kỹ lại thì cũng không có gì, cô chẳng qua là muốn có tiền, anh chắc là rất có tiền đi.
Là người đứng đầu của tập đoàn, Thương Châu biết rõ việc hôn nhân của bản thân mình sẽ ảnh hưởng lớn đến giá cổ phiếu của công ty cho nên để ổn thỏa thì phải ký vào bản thỏa thuận.
Vấn đề khó giải quyết của hai ngày nay đã giải quyết xong, Thương Châu tâm tình không tệ anh nhìn thấy người trước mắt, liếm hàm trên nói: "Quần áo hôm nay của cô, không tệ."
Hôm nay, Quý Ngọc mặc bộ âu phục làm bằng tơ lụa, bên trong là áo thun dệt kim màu đen phối cùng với váy da báo ngắn mang giày kèm vớ cao, trên cổ thì đeo một dây choker màu đen làm lộ rõ xương quai xanh đẹp đẽ cùng làn da trắng nõn của cô.
Nằm trong giới hạn của nghề nghiệp, sự gợi cảm phát huy đến mức tối đa còn mang theo nét thần bí.
Ánh mắt của Thương Châu đều tập trung vào nụ hoa bằng tơ tằm trên cổ cô, đôi mắt tối sầm lại.
Cô mặc như vậy trái lại nhìn thật giống cô gái nhỏ có một chút ngỗ ngược. Tuy rằng, cùng với trước kia có phần không giống nhau nhưng mà hình như cũng không sai biệt nhiều lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!