Ban nhạc bắt đầu biểu diễn những tiết mục cuối cùng, bởi vì hát liên tục ba bài hát nên bầu không khí cũng dần nóng lên.
Những bài hát này đều do hát chính Thẩm Hoài Lân đích thân viết, anh ấy không những biết sáng tác nhạc mà còn có một giọng hát cực hay.
Bài hát có tiết tấu chậm làm người nghe thì có chút da diết nhưng với bài hát có tiết tấu nhanh thì chất giọng anh lại vô cùng bùng nổ nội lực.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Quý Ngọc không biết là ai đã đưa cho cô cây gậy phát sáng, nên cô đã đưa tay vẫy cùng với mọi người.
Buổi biểu diễn đã kết thúc nhưng cô vẫn còn đứng yên tại chỗ.
Thương Các đẩy cánh tay cô một chút, cười hì hì nói: "Quý Ngọc, chị đừng ngẩn người nữa, mau mau cùng em đi đến hậu trường đi."
Anh ta sợ đám đông sẽ tách hai người ra nên cầm lấy tay Quý Ngọc kéo về hướng bên phải sân khấu.
Tổng cộng có sáu người đến, trong đó có bốn người khác đã đứng đợi sẵn gần đó.
Sau khi hai bên tụ họp lại với nhau thì cùng nhau đi tới hậu trường.
Quý Ngọc có chút thất thần, cô nghĩ tới sân khấu vừa rồi, không tập trung nên bị rớt lại sau cùng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thương Các rót một ly nước ấm đặt vào trong tay Quý Ngọc: "Uống ly nước ấm trước đi, lần đầu tiên chị đến lễ hội âm nhạc như này à, sau này còn có lễ Giáng Sinh nữa, đến lúc đó em sẽ gọi lại cho chị."
Cậu ta nhìn ra được Quý Ngọc rất thích nơi này, hơn nữa mỗi ngày đều đối mặt với anh trai mình nên cần phải thả lỏng là tốt nhất.
"Được." Quý Ngọc uống một ngụm nước.
Hứa Tri xoa xoa bàn tay nói: "Trời ơi, khi thấy ban nhạc Hành Tinh tôi phải nói gì thì tốt nhỉ? Nhưng mà có thể thật sự thấy được sao?"
"Chắc chắn sẽ gặp được mà, bằng không A Bân đưa chúng ta tới hậu trường làm gì, lễ hội âm nhạc này được nhà anh ấy tài trợ đấy. Hôm nay, Thẩm Hoài Lân cũng siêu cấp đẹp trai."
"Điều này còn cần anh phải nói hay sao dưới sân khấu mặc kệ là nam hay nữ, ai lại không muốn ngủ chung với Thẩm Hoài Lân chứ."
Trong lòng của Quý Ngọc run lên, suy nghĩ một hồi thì xoay người rời đi.
Cô nghĩ rằng đến nơi này để nghỉ ngơi và uống nước thôi.
Thương Các thấy cô bỏ đi trước thì kêu một tiếng: "Chị muốn đi đâu? Bây giờ, chúng ta không vội về đâu."
Quý Ngọc không dừng lại, ngược lại còn cúi đầu bước nhanh hơn.
Trong tầm mắt cô xuất hiện một đôi chân.
Phía trước có nhóm người đi tới, còn có một người đi tới đối diện cô.
Quý Ngọc bước sang trái, người kia cũng giống cô bước sang trái.
Cô bước sang phải, vừa khéo người kia cũng chuyển hướng sang phải.
Nghĩ tới hai bên không khéo cứ nhường qua nhường lại, Quý Ngọc quyết định không nhường nữa cô sẽ đi vào giữa sau đó nói cảm ơn là được rồi.
Cô sốt ruột nên phải đi nhanh hơn, chậm vài giây cũng không được.
Lần này, người phía đối diện cũng không điều chỉnh hướng nữa, làm Quý Ngọc đâm vào lồng ngực cứng ngắc của anh ta.
Cô bị đâm làm cho đầu có chút choáng váng, ổn định bước chân lại, ngẩng đầu lên đã thấy ngay đôi mắt màu nâu nhạt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!