Chương 6: (Vô Đề)

Thương Châu trở lại bàn làm việc, anh lại nhìn thấy lá đơn từ chức kia, máu nóng bốc lên, đưa tay gạt đồ trên bàn rơi xuống đất.

Trong phòng bầu không khí ngột ngạt, một tiếng động vang lên ngoài cửa.

Gương mặt Lục Lẫm đầy bất ngờ đi tới, có chuyện gì vậy?

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Anh ta vừa nhặt món đồ dưới đất lên, cười nói: "Tức giận như vậy, không giống anh ngày thường chút nào."

Hai người là bạn học cấp hai với nhau, gần đây có hợp tác làm ăn, qua lại cũng khá thường xuyên.

Lục Lẫm cảm thấy rất ngạc nhiên, khi nghe thấy chuyện Quý Ngọc động tay, động chân đánh người.

Đây là vị trợ lý xinh đẹp tốt tính mà anh ta biết sao?

Hôm nay, anh ta qua bên này, định góp vui một chút, không ngờ lại gặp phải cảnh này.

Ha ha! Thật náo nhiệt quá đi!

Lục Lẫm nhặt lá đơn từ chức rơi trên mặt đất lên, đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn về phía Quý Ngọc, đôi mắt tối sầm lại.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Quý Ngọc mặc bộ này thật xinh đẹp, vóc dáng cũng đẹp hơn anh nghĩ.

Bộ váy này rất hợp với cô.

"Đây là đơn từ chức của trợ lý Quý sao? Sao mà lộn xộn vậy?" Ngừng lại một chút, anh ta lại tiếp tục trêu: "Cô muốn từ chức, vậy tôi có thể "cướp" người rồi chứ?"

Thương Châu nhớ trước đây Lục Lẫm cũng hay đùa như thế, nói để Quý Ngọc "nhảy việc" qua chỗ anh ta đi.

Cũng có nhiều người hay đùa như thế, để trợ lý của anh nhảy việc, nhưng mỗi lần như vậy Quý Ngọc đều chỉ cười trừ...

Mắt Thương Châu tối lại, anh nghiến răng hỏi: "Cô muốn từ chức, là để nhảy việc qua bên đó?"

Lục Lẫm nhận thấy nguy hiểm, không dám tìm chỗ chết, vội vàng xua tay nói: "Làm gì có chuyện đó, tôi chỉ đùa chút thôi mà!"

Mặc dù, Quý Ngọc xinh đẹp lại giỏi giang, nhưng "cướp" người là đắc tội với Thương Châu, thế thì có lợi lộc gì.

Lục Lẫm chọc không nổi người này! Chú anh mà biết có mà lột da anh ra mất!

Thương Châu lạnh lùng nhìn, như muốn xuyên thủng Lục Lẫm.

"Tôi thật sự không có mà!" Mắt Lục Lẫm liếc nhanh qua đôi chân Quý Ngọc, giọng nói bắt đầu không kiên định: "... Anh đừng có nghĩ bậy bạ."

Bầu không khí có chút lạ lùng.

Cửa lại bị đẩy ra lần nữa.

Thương Châu cả một bụng tức, không thèm nhìn mà nói: "Đi ra ngoài!"

Trợ lý Lan bị dọa luống cuống lui ra, mười mấy giây sau lại đẩy cửa ra, nhắm mắt nói: "Thương tổng, cuộc họp đã chuẩn bị xong, đang chờ anh qua."

Thương Châu quan sát Lục Lẫm và Quý Ngọc, để chắc chắn người phía sau không nói dối, lạnh lùng bước ra.

Cuộc họp chiều nay rất quan trọng, anh phải tham gia.

——

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!